NGỌN ĐÈN SOI ĐƯỜNG KHÔNG TẮT
NGỌN ĐÈN SOI ĐƯỜNG KHÔNG TẮT
NGỌN ĐÈN SOI ĐƯỜNG KHÔNG TẮT
Trong những năm tháng chiến tranh gian khổ, chiếc đèn chai tưởng chừng đơn sơ lại trở thành người bạn đồng hành không thể thiếu của mỗi dân công. Anh Sình A Páo, một thanh niên người vùng cao, đã tự tay làm cho mình một chiếc đèn bằng chai thủy tinh nhỏ, đổ dầu và đặt bấc vải bên trong.
Ban đêm, khi đoàn bắt đầu hành quân, mỗi người lại buộc chiếc đèn của mình vào đầu đòn gánh. Ánh sáng le lói không đủ soi rõ cả con đường, nhưng lại đủ để nhìn thấy bước chân phía trước. Từ xa nhìn lại, đoàn người như một dải sáng mờ ảo uốn lượn giữa rừng sâu.
Có lần, đoàn gặp trận mưa lớn kéo dài suốt đêm. Gió rít qua từng tán cây, nước mưa xối xả khiến nhiều chiếc đèn bị tắt. Cả đoàn chững lại trong bóng tối. Lúc ấy, chỉ còn chiếc đèn của anh Páo vẫn cháy, ánh lửa nhỏ nhưng bền bỉ.
Không chần chừ, anh đi lên phía trước, giơ cao chiếc đèn để soi đường. Mọi người nối theo ánh sáng ấy mà bước tiếp. Nhờ đó, cả đoàn không bị lạc giữa rừng sâu.
Sau này, khi hòa bình lập lại, anh vẫn giữ chiếc đèn như một kỷ vật. Với anh, đó không chỉ là một vật dụng, mà là biểu tượng của ý chí, của niềm tin rằng dù trong hoàn cảnh khó khăn nhất, con người vẫn có thể tìm thấy ánh sáng để đi tiếp.



