Bài viết

“Ngọn đèn thời hoa lửa”

Mùa hè năm 1967, khi làng quê nhỏ ven sông hiu hắt trong ánh nắng oi ả, Phương – một cô bé 17 tuổi – vẫn dậy từ sớm, mang theo chiếc rổ nhôm mài bóng để ra đồng cấy lúa. Nhưng hôm nay, không gian làng quê không còn yên bình như những ngày trước. Tin chiến sự từ vùng ven đến, khiến cả làng vừa sợ vừa lo lắng. Phương nhớ lại lời mẹ: “Con à, hãy cẩn thận. Ngày mai, nếu bom rơi gần, hãy chạy vào hầm tránh…”. Nhưng trong lòng Phương, một ngọn lửa khác đang bùng lên: quyết tâm đóng góp dù là nhỏ bé.

Quảng Trị02/12/2025Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1967, khi làng quê nhỏ ven sông hiu hắt trong ánh nắng oi ả, Phương – một cô bé 17 tuổi – vẫn dậy từ sớm, mang theo chiếc rổ nhôm mài bóng để ra đồng cấy lúa. Nhưng hôm nay, không gian làng quê không còn yên bình như những ngày trước. Tin chiến sự từ vùng ven đến, khiến cả làng vừa sợ vừa lo lắng.

Phương nhớ lại lời mẹ: “Con à, hãy cẩn thận. Ngày mai, nếu bom rơi gần, hãy chạy vào hầm tránh…”. Nhưng trong lòng Phương, một ngọn lửa khác đang bùng lên: quyết tâm đóng góp dù là nhỏ bé. Cô tham gia nhóm thanh niên xung phong của làng, vận chuyển lương thực, thuốc men, và gửi tin tức kháng chiến đến bộ đội ở chiến khu gần đó.

Một buổi chiều, khi trời bắt đầu ngả sang tím, Phương cùng các bạn nhận nhiệm vụ chuyển gạo qua một cây cầu tạm bắc qua dòng sông đầy bom đạn. Dòng nước chảy xiết, gió thổi mạnh, những tiếng nổ xa vang lên khiến tim cô đập thình thịch. Nhưng Phương không sợ. Cô nhìn sang bạn đồng đội – Nam, cậu bé cùng lớp nhưng năm nay mới 16 tuổi, vẫn bướng bỉnh cười: “Cứ đi, không sao đâu!”

Và Phương đi, bước chân vừa nhanh vừa chắc. Khi đặt được bao gạo xuống bờ bên kia, cô nhìn lại dòng sông đầy lửa khói, lòng tự nhủ: “Mình sẽ còn tiếp tục… cho đến khi bình yên trở lại.”

Đêm về, sau một ngày dài, các thanh niên trong làng tụ tập quanh ngọn lửa trại. Mỗi người kể một câu chuyện, nhắc về những người đã hy sinh, về những trận chiến mà họ chưa từng chứng kiến nhưng luôn nghe từ tin tức. Ngọn lửa giữa đêm tối trở thành chứng nhân, thắp lên lòng dũng cảm, tin yêu vào ngày mai. Phương cầm tay người bạn vừa được cứu trong trận bom, thầm hứa với lòng rằng dù mai này có chuyện gì xảy ra, tuổi trẻ của họ vẫn sẽ sáng lên như ngọn đèn thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn