NGỌN ĐÈN TRÊN ĐỈNH ĐỒI
NGỌN ĐÈN TRÊN ĐỈNH ĐỒI
Mùa xuân năm 1968, chiến tranh diễn ra ác liệt tại nhiều nơi ở miền Nam. Sau những ngày tháng của Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân, nhiều vùng quê chìm trong khói lửa. Nhưng giữa những khó khăn ấy, vẫn có những con người âm thầm giữ lấy niềm tin vào ngày mai.
Trên một ngọn đồi nhỏ có một căn nhà đơn sơ của gia đình ông Minh.
Ông Minh có một cô con gái tên Thảo. Thảo rất thích đọc sách. Nhưng chiến tranh khiến trường học nhiều lần phải đóng cửa.
Mỗi tối, gia đình chỉ có một chiếc đèn dầu nhỏ.
Thảo thường ngồi bên cửa sổ đọc sách.
Cha cô nói:
— Đèn nhỏ thế này có đủ sáng không con?
Thảo cười:
— Đủ để con đọc từng trang sách.
Ông Minh nhìn con gái rồi nói:
— Vậy thì cứ đọc. Sau này đất nước hòa bình, kiến thức của con sẽ có ích.
Thảo gật đầu.
Những năm chiến tranh trôi qua.
Một đêm nọ, gia đình nhận được tin người anh trai của Thảo đã hy sinh.
Căn nhà chìm trong im lặng.
Thảo nhìn ngọn đèn dầu.
Cô muốn tắt nó đi.
Nhưng cha cô ngăn lại:
— Đừng tắt.
— Tại sao ạ?
Ông Minh nhìn ánh sáng nhỏ bé:
— Vì ánh sáng này không chỉ để nhìn đường. Nó nhắc chúng ta rằng dù ngoài kia tối đến đâu, trong nhà mình vẫn phải có hy vọng.
Thảo nhớ câu nói ấy suốt đời.
Những năm sau, cô tiếp tục học.
Có lúc học dưới ánh đèn dầu.
Có lúc phải học nhờ ánh sáng từ những căn nhà bên cạnh.
Nhưng cô không bỏ cuộc.
Sau ngày hòa bình, Thảo trở thành giáo viên.
Cô trở về ngôi làng trên đồi và mở lớp học cho trẻ em.
Căn phòng học đầu tiên rất đơn sơ.
Bàn ghế được đóng từ những tấm gỗ cũ.
Cửa sổ còn chưa có kính.
Nhưng mỗi tối, Thảo đều thắp một ngọn đèn.
Một học sinh hỏi:
— Cô ơi, sao tối rồi cô vẫn thắp đèn?
Thảo mỉm cười:
— Vì có những điều càng trong bóng tối càng cần được soi sáng.
— Là gì ạ?
— Là tri thức và hy vọng.
Nhiều năm sau, ngôi làng đã thay đổi.
Có trường học mới.
Có điện.
Có những con đường được xây dựng khang trang.
Trên ngọn đồi năm xưa, căn nhà nhỏ của gia đình Thảo vẫn còn.
Nhưng chiếc đèn dầu cũ đã được đặt trong tủ kính của trường học.
Thảo nhìn nó và mỉm cười.
Ngày trước, nó chỉ đủ soi sáng một trang sách.
Bây giờ, ánh sáng của tri thức đã lan đến cả ngôi làng.
Ngọn đèn trên đỉnh đồi là biểu tượng cho niềm tin của con người trong những năm tháng chiến tranh. Từ một ánh sáng nhỏ bé giữa bóng tối, những ước mơ về học tập và xây dựng quê hương đã được giữ gìn. Khi hòa bình trở lại, chính những ước mơ ấy đã trở thành động lực để một thế hệ bắt tay vào dựng xây cuộc sống mới.


