Cựu chiến binh

Ngọn Đèn Trên Đỉnh Núi

Trên một đỉnh núi cao ở vùng biên giới xa xôi có một đồn biên phòng nhỏ. Con đường dẫn lên đồn quanh co, nhiều đoạn dốc đá trơn trượt. Những ngày trời quang, từ trên đỉnh núi có thể nhìn thấy những cánh rừng xanh trải dài đến tận chân trời. Nhưng khi sương mù kéo đến, cả ngọn núi chìm trong màu trắng lạnh lẽo.

Hải Phòng07/03/2026Tăng Hà Phương (xã Nghi Dương)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên một đỉnh núi cao ở vùng biên giới xa xôi có một đồn biên phòng nhỏ. Con đường dẫn lên đồn quanh co, nhiều đoạn dốc đá trơn trượt. Những ngày trời quang, từ trên đỉnh núi có thể nhìn thấy những cánh rừng xanh trải dài đến tận chân trời. Nhưng khi sương mù kéo đến, cả ngọn núi chìm trong màu trắng lạnh lẽo.

Ở đồn biên phòng ấy có một người lính trẻ tên là Lâm.

Lâm mới ra trường quân sự được một năm và tình nguyện lên vùng biên giới công tác. Công việc hằng ngày của anh là cùng đồng đội tuần tra đường biên, kiểm tra các cột mốc và giúp đỡ người dân trong bản khi cần.

Cuộc sống trên núi không dễ dàng. Mùa đông lạnh buốt, gió thổi rít qua những khe núi. Mùa mưa thì đường rừng trơn trượt, nhiều khi phải đi bộ hàng giờ mới đến được một bản làng.

Nhưng Lâm chưa bao giờ than phiền.

Mỗi tối sau giờ trực, anh thường đứng trước sân đồn nhìn xuống những ánh đèn nhỏ từ các bản làng phía xa. Anh luôn nghĩ rằng chính những người lính như anh đang âm thầm bảo vệ sự bình yên cho những mái nhà ấy.

Một đêm mùa đông, gió thổi rất mạnh. Sương mù dày đặc khiến cả ngọn núi gần như chìm trong bóng tối.

Khoảng gần nửa đêm, Lâm đang trực gác thì bỗng thấy một ánh đèn nhỏ chập chờn ở con đường dưới chân núi. Ánh đèn lúc sáng lúc tắt, dường như có người đang gặp khó khăn.

Không chần chừ, Lâm cầm theo đèn pin rồi nhanh chóng đi xuống con đường đó.

Sau gần nửa giờ lần theo con đường đá, anh phát hiện một người phụ nữ đang cố dắt theo một cậu bé nhỏ. Cậu bé run lên vì lạnh, còn người mẹ thì lo lắng đến mức gần như khóc.

Thấy Lâm, người phụ nữ vội nói:

“Chú bộ đội ơi, con tôi bị sốt cao. Tôi đang cố đưa nó xuống trạm y tế nhưng trời tối quá, tôi không nhìn rõ đường.”

Lâm lập tức kiểm tra tình trạng của cậu bé. Trán cậu nóng ran.

Không suy nghĩ lâu, Lâm cởi chiếc áo khoác dày của mình quấn cho cậu bé rồi cúi xuống nói:

Chị đưa túi đồ cho tôi. Tôi cõng cháu xuống trạm y tế nhanh hơn.”

Con đường núi trong đêm tối vô cùng khó đi. Đá trơn và gió lạnh cắt da. Nhưng Lâm vẫn cõng cậu bé bước nhanh từng bước chắc chắn.

Người mẹ đi phía sau, vừa lo lắng vừa xúc động.

Sau gần một giờ, họ cuối cùng cũng đến được trạm y tế của xã. Các y tá nhanh chóng đưa cậu bé vào kiểm tra và hạ sốt kịp thời.

Người mẹ nắm chặt tay Lâm, mắt đỏ hoe:

“Cảm ơn chú bộ đội… nếu không có chú chắc tôi không biết phải làm sao.”

Lâm chỉ mỉm cười hiền hậu:

“Đó là việc chúng tôi nên làm thôi.”

Khi anh quay trở lại đồn thì trời đã gần sáng. Gió trên đỉnh núi vẫn thổi mạnh, nhưng trong lòng Lâm lại cảm thấy ấm áp lạ thường.

Tối hôm đó, như thường lệ, anh lại đứng nhìn xuống những ánh đèn nhỏ trong bản làng.

Nhưng lần này, anh biết rằng trong một ngôi nhà nào đó, có một cậu bé đang ngủ yên sau cơn sốt.

Và điều đó khiến mọi vất vả của anh trở nên thật ý nghĩa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn