Bài viết

NGỌN ĐÈN TRÊN ĐỈNH NÚI

Phú Thọ16/07/2026Ban Biên tập tổng hợp6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1968, chiến tranh đang ở giai đoạn ác liệt nhất. Những cánh rừng Trường Sơn ngày đêm rung chuyển bởi bom đạn. Trong một bản làng nhỏ nằm nép mình dưới chân núi Mây, có một chàng trai tên là Lâm. Anh mới hai mươi hai tuổi, cao lớn, khỏe mạnh và nổi tiếng gan dạ.

Cha của Lâm đã hy sinh từ những năm đầu kháng chiến. Mẹ anh một mình nuôi con khôn lớn. Trước ngày lên đường nhập ngũ, bà nắm chặt tay con trai:

– Con đi nhé. Mẹ chỉ mong con sống xứng đáng với cha con.

Lâm gật đầu. Anh không hứa sẽ trở về, nhưng trong ánh mắt ấy là quyết tâm bảo vệ quê hương đến cùng.

Sau vài tháng huấn luyện, Lâm được phân công vào đơn vị thông tin liên lạc. Nhiệm vụ của anh là bảo đảm đường dây liên lạc giữa các đơn vị ở vùng núi hiểm trở.

Một đêm cuối mùa mưa, sở chỉ huy nhận được tin địch chuẩn bị mở cuộc càn quét lớn vào khu vực căn cứ. Nếu thông tin không được chuyển đi kịp thời, hàng trăm chiến sĩ có thể rơi vào vòng vây.

Nhưng đúng lúc đó, một trận bom dữ dội đã phá hỏng toàn bộ đường dây liên lạc.

Chỉ huy nhìn tấm bản đồ rồi nói:

– Phải có người vượt qua đèo Đá Trắng để chuyển bức điện này.

Cả căn phòng im lặng.

Đèo Đá Trắng là nơi nguy hiểm nhất vùng. Máy bay địch thường xuyên tuần tra. Nhiều chiến sĩ đã hy sinh trên con đường ấy.

Lâm bước lên:

– Báo cáo, tôi xin nhận nhiệm vụ.

Vị chỉ huy nhìn anh hồi lâu rồi gật đầu.

– Đồng chí nhớ, bức điện này quan trọng hơn cả tính mạng chúng ta.

Lâm cẩn thận giấu bức điện vào túi áo rồi lên đường.

Đêm ấy, mưa như trút nước. Con đường rừng trơn trượt và tối đen như mực. Mỗi bước đi đều có thể gặp bom nổ chậm hoặc phục kích của địch.

Khi đến gần con suối Cạn, bất ngờ một loạt pháo sáng bắn lên trời.

Ánh sáng trắng lóa phủ kín khu rừng.

Lâm lập tức lao xuống một hố bom gần đó.

Tiếng trực thăng vang lên dữ dội.

Từ trên cao, những chùm đạn quét liên tục xuống mặt đất.

Một viên đạn sượt qua vai anh, để lại vết thương rớm máu. Nhưng Lâm không dừng lại. Anh xé một mảnh áo băng tạm rồi tiếp tục tiến lên.

Gần sáng, anh đến chân đèo Đá Trắng.

Đúng lúc ấy, một tiếng nổ kinh hoàng vang lên.

Mặt đất rung chuyển.

Một tảng đá lớn từ sườn núi lăn xuống chắn ngang lối đi.

Lâm cố tìm đường vòng nhưng tất cả đều là vực sâu.

Anh hiểu rằng nếu chậm trễ, kế hoạch tác chiến của đơn vị sẽ gặp nguy hiểm.

Sau vài phút suy nghĩ, anh quyết định leo thẳng lên vách đá.

Mưa vẫn đổ xối xả.

Đôi bàn tay anh bật máu vì bám vào những mỏm đá sắc nhọn.

Nhiều lần anh trượt chân suýt rơi xuống vực.

Nhưng mỗi khi nghĩ đến những đồng đội đang chờ đợi thông tin, anh lại gắng sức leo tiếp.

Cuối cùng, khi mặt trời vừa ló rạng, Lâm cũng vượt qua được đèo.

Tuy nhiên, thử thách chưa dừng lại ở đó.

Khi còn cách điểm nhận tin vài cây số, anh phát hiện một nhóm lính địch đang phục kích trên đường.

Nếu đi tiếp, chắc chắn sẽ bị phát hiện.

Nếu quay lại, nhiệm vụ sẽ thất bại.

Lâm quan sát thật kỹ rồi quyết định men theo sườn núi.

Con đường này dài hơn và nguy hiểm hơn rất nhiều.

Đến giữa trưa, sức lực của anh gần như cạn kiệt. Vết thương ở vai ngày càng đau buốt.

Bất ngờ, anh nghe thấy tiếng trẻ con khóc.

Lần theo âm thanh, Lâm phát hiện một căn hầm nhỏ. Bên trong là một người phụ nữ và hai đứa trẻ đang run rẩy.

Người phụ nữ nghẹn ngào:

– Bộ đội phải không? Chồng tôi bị thương ngoài kia...

Không chút do dự, Lâm chạy theo chị.

Dưới một gốc cây lớn, một người đàn ông đang bất tỉnh vì bị mảnh bom găm vào chân.

Lâm biết thời gian không còn nhiều.

Nhưng anh cũng không thể bỏ mặc người dân.

Anh cắn răng băng bó vết thương rồi dìu người đàn ông về hầm trú ẩn.

Người phụ nữ bật khóc:

– Cảm ơn anh...

Lâm chỉ mỉm cười:

– Đồng bào mình cả mà.

Nói rồi anh tiếp tục lên đường.

Chiều tối hôm đó, anh cuối cùng cũng đến được điểm nhận tin.

Bức điện khẩn được chuyển giao thành công.

Nhờ thông tin ấy, các đơn vị chủ lực kịp thời thay đổi vị trí, tránh được cuộc bao vây quy mô lớn của địch.

Nhiệm vụ hoàn thành.

Nhưng trên đường trở về, Lâm gặp một trận không kích dữ dội.

Một quả bom nổ ngay gần nơi anh đang chạy.

Sức ép khủng khiếp hất anh văng xuống sườn núi.

Khi đồng đội tìm thấy, anh đã bất tỉnh.

Trong túi áo vẫn còn chiếc khăn tay của mẹ.

Lâm được đưa về quân y.

Suốt nhiều ngày, anh nằm giữa ranh giới của sự sống và cái chết.

Một buổi sáng, khi tỉnh dậy, điều đầu tiên anh hỏi là:

– Bức điện... đã đến nơi chưa?

Người y tá mỉm cười:

– Đến rồi. Và nhờ nó mà rất nhiều người đã sống.

Nghe vậy, Lâm khẽ nhắm mắt.

Một giọt nước mắt lăn dài trên gò má.

Đó không phải là nước mắt của đau đớn.

Đó là niềm hạnh phúc của một người lính biết rằng sự hy sinh của mình không vô ích.

Chiến tranh kết thúc nhiều năm sau đó.

Lâm may mắn sống sót và trở về quê hương.

Ngày trở lại bản làng dưới chân núi Mây, anh nhìn thấy những cánh đồng xanh mướt, tiếng trẻ em nô đùa vang khắp nơi.

Người mẹ già ôm chầm lấy con trai, khóc không thành tiếng.

Còn trên đỉnh núi Mây, nơi ngày xưa từng là điểm gác của bộ đội, người dân dựng lên một ngọn đèn tưởng niệm.

Mỗi đêm, ánh đèn ấy lại tỏa sáng giữa trời cao.

Người ta gọi đó là “Ngọn đèn của lòng dũng cảm”.

Bởi nó nhắc nhở các thế hệ sau rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng mồ hôi, máu và lòng quả cảm của biết bao người lính như Lâm.

Và trong ký ức của dân làng, anh mãi mãi là người anh hùng đã vượt qua bom đạn, vượt qua nỗi sợ hãi và cả giới hạn của bản thân để bảo vệ đồng đội, bảo vệ nhân dân và bảo vệ Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn