Bài viết

Ngọn Đèn Trên Đường Giao Liên

Lào Cai21/05/2026đoàn phường trung tâm (đoàn phường trung tâm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những câu chuyện chiến tranh không nằm trong bản đồ trận đánh, mà nằm ở những con đường mòn xuyên rừng, nơi ánh đèn dầu nhỏ bé vẫn cố giữ lại một chút ánh sáng cho những con người đi trong bóng tối. Câu chuyện này được bà Nguyễn Thị Hường—một cựu giao liên—kể lại trong một buổi chiều đoàn thanh niên đến thăm. Ngày ấy, bà còn rất trẻ, mới mười chín đôi mươi, được giao nhiệm vụ làm giao liên dẫn đường và chuyển thư mật giữa các đơn vị. Người ta gọi bà là “con chim rừng”, vì đi nhanh, nhớ đường giỏi và gần như không bao giờ lạc. Nhưng ít ai biết, sau vẻ nhanh nhẹn ấy là những đêm dài đi một mình giữa rừng sâu, chỉ có chiếc đèn dầu nhỏ che dưới tà áo và một lá thư giấu kỹ trong túi vải. Trong một lần làm nhiệm vụ, bà Hường được giao đưa một công văn khẩn từ đơn vị hậu phương lên tuyến trước. Con đường hôm ấy không dễ đi—mưa rừng kéo về xối xả, đất trơn như đổ mỡ, cây rừng nghiêng ngả trong gió lớn. Giữa đoạn đường qua một con suối cạn, bà gặp một tốp bộ đội đang dừng lại nghỉ tạm. Trong số đó có một người lính trẻ, dáng người cao, vai đeo ba lô nặng, đang cúi xuống băng lại vết thương ở tay. Anh ngẩng lên nhìn, ánh mắt vừa mệt vừa sáng. Khi biết bà là giao liên, anh chỉ nói một câu: “Đường phía trước nguy hiểm lắm. Để tôi đi cùng cô một đoạn.” Ban đầu bà từ chối. Giao liên phải đi nhanh, đi kín, càng ít người càng tốt. Nhưng anh bộ đội vẫn đi theo phía sau một khoảng cách vừa đủ, không nói nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát và thỉnh thoảng nhắc: “Chỗ này dễ sạt, đi sát vào bên trái.” “Đoạn kia có dấu chân lạ, phải cẩn thận.” Cả quãng đường hôm ấy, họ gần như không trò chuyện nhiều. Nhưng giữa tiếng rừng và tiếng mưa, lại có một sự im lặng rất lạ—không phải im lặng xa cách, mà là sự tin tưởng đang dần hình thành. Đến gần trạm giao liên tiếp theo, bất ngờ có tiếng động lạ phía trước. Một toán địch phục kích đang lẩn trong bụi rậm. Không kịp suy nghĩ, anh bộ đội kéo bà Hường lùi nhanh vào sau một tảng đá lớn. Anh ra hiệu im lặng, rồi nhẹ nhàng rút khẩu súng đã lên nòng. Khoảnh khắc ấy diễn ra rất nhanh. Một tiếng nổ vang lên, rồi thêm vài loạt đạn. Giữa khói súng, anh đã giữ cho bà an toàn đủ lâu để bà luồn qua một lối rừng nhỏ, mang theo công văn thoát đi. Trước khi tách ra, anh chỉ kịp nói một câu ngắn: “Cô cứ đi tiếp. Việc này để tôi.” Bà Hường chạy mãi trong rừng, không dám quay đầu lại. Đến khi giao được tài liệu, quay trở về tuyến cũ, bà mới biết tin: trong trận chặn địch hôm đó, anh bộ đội đã bị thương nặng và không còn kịp rút lui. Chiếc khăn tay anh buộc vội trên tay bà trước lúc tách ra—để giữ máu chảy chậm lại—sau này bà vẫn giữ lại, như một kỷ vật không bao giờ giặt đi được. Nhiều năm sau hòa bình, mỗi khi đi qua con đường cũ, bà Hường vẫn dừng lại rất lâu. Không phải để nhớ chiến tranh, mà để nhớ một người đã đi cùng bà chỉ một đoạn đường rất ngắn… nhưng lại đi vào suốt cả cuộc đời. Bà nói, giọng chậm rãi: “Ngày đó tôi không kịp biết tên anh ấy đầy đủ. Chỉ biết là một người lính trẻ, hay đi phía sau tôi một bước. Nhưng có những người… không cần đi cùng hết cuộc đời, chỉ cần đi cùng mình trong lúc nguy hiểm nhất là đủ để nhớ mãi.” Ngoài hiên, gió chiều thổi qua những tán cây, nhẹ như tiếng bước chân năm nào đang trở lại con đường rừng cũ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn