Ngọn đèn trên hầm tối
Phạm Thị Hạnh là phụ nữ trẻ sống trong hầm trú ẩn cùng dân làng, đảm nhiệm nấu ăn, chăm sóc người bị thương và giữ lửa nhỏ để mọi người an tâm giữa bom đạn.
Năm 1972, bom pháo thường xuyên rơi vào làng, Hạnh cùng các bà con trú trong hầm dưới gốc cây. Cô giữ một ngọn đèn dầu nhỏ, vừa nấu ăn vừa sưởi ấm, giúp mọi người giữ tinh thần vững vàng.
Một đêm bom nổ gần, hầm rung chuyển, trẻ em khóc sợ. Hạnh vừa dỗ dành, vừa canh lửa, bảo đảm mọi người không bị bỏng hay đói. Sáng hôm sau, dân làng ra ngoài vẫn an toàn nhờ ánh lửa đã giúp giữ ấm và tiếp thêm niềm tin.
Hạnh kể: “Dù bom đạn ầm vang ngoài kia, ánh đèn nhỏ khiến mọi người thấy bình yên. Nó không chỉ sưởi ấm thân xác mà còn giữ niềm tin và hy vọng cho cả làng.”



