Bài viết

Ngọn đèn treo trên cành cây

từng làm nhiệm vụ bảo đảm liên lạc và dẫn đoàn qua các tuyến rừng núi. Câu chuyện nói về sự kiên trì và tình đồng đội trong thời hoa lửa.

Gia Lai22/05/2026phạm Văn Hoài (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971. Đơn vị của ông Vũ Văn Khải đóng quân trong một khu rừng thấp. Những ngày mưa kéo dài khiến đường đi trơn trượt và tối sớm hơn thường lệ. Đêm hôm ấy. Ông Khải cùng một chiến sĩ trẻ tên Tùng được giao nhiệm vụ mang tài liệu đến một điểm liên lạc cách vài giờ đi bộ. Trời không trăng. Rừng tối như mực. Họ chỉ có một chiếc đèn pin nhỏ. Đi được một đoạn. Ánh đèn pin chập chờn rồi tắt hẳn. Tùng khựng lại: — “Giờ sao anh?” Ông Khải không vội trả lời. Ông tháo chiếc đèn pin, kiểm tra nhanh rồi cất vào ba lô. — “Đi tiếp.” — “Không có đèn thì dễ lạc lắm…” Ông Khải nhìn quanh rừng tối. Rồi ông bẻ một đoạn tre khô, buộc tạm lên cành cây thấp gần đó, treo lên một mẩu đèn dầu nhỏ mang theo dự phòng. Ánh sáng vàng nhạt rung nhẹ trong gió. — “Mình không cần soi cả đường. Chỉ cần thấy được hướng là đủ.” Hai người tiếp tục đi, mỗi lần đến đoạn khuất lại nhìn về ánh đèn phía sau để giữ phương hướng. Đến gần nửa đêm. Điểm liên lạc hiện ra sau những tán cây. Người nhận tài liệu nhìn hai người lấm bùn, áo ướt sũng. Chỉ nói: — “Đến đúng giờ là tốt rồi.” Trở về. Tùng hỏi nhỏ: — “Anh Khải… sao anh bình tĩnh vậy?” Ông chỉ cười: — “Vì mình không đi một mình.” Nhiều năm sau. Tùng vẫn nhớ không phải con đường hôm ấy dài bao nhiêu. Mà là ánh đèn treo lơ lửng giữa rừng tối. Giữa thời hoa lửa. Có những ánh sáng không cần soi xa. Chỉ cần đủ để người đi sau không bị lạc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn