Ngọn Đèn Trong Căn Bếp Cũ
Đặng Thị Minh Ngọc
Mùa đông năm 1952, mưa phùn giăng kín những rặng tre xơ xác ở vùng trung du. Căn nhà tranh của bà Cụm nằm heo hút bên chân đồi, nơi chỉ có tiếng gió lùa qua khe nứa và tiếng túc tắc của chiếc thoi dệt vải đêm đêm. Nhưng đằng sau chiếc tủ chè cũ kỹ chất đầy rơm khô trong gian bếp, một hầm bí mật đang che chở cho hai chiến sĩ du kích tinh nhuệ của đại đội địa phương.
Đêm Dưới Lòng Đất
Thành và Kiên—hai người lính trẻ—nằm ép mình trong khoảng không gian chật hẹp, ngửi rõ mùi đất ẩm xộc vào mũi. Bên trên, bà Cụm vẫn đều đặn nhóm bếp. Tiếng củi nổ lách tách và mùi khói bếp nồng nồng là "mật mã" an toàn mà bà dành cho hai anh. Hễ có bóng dáng lính bốt hay tuần tra Pháp đi qua, bà sẽ gõ nhịp kiềng sắt ba cái thật mạnh để cảnh báo.
Đêm đó, giặc bất ngờ mở trận càn quét dồn dập vào làng. Tiếng giày đinh nện côm cộp trên đường đá, tiếng chó sủi bới dồn dập tiến sát sân nhà. Một tốp lính Pháp cùng toán quân bảo an xông xáo húc văng cánh cửa tre, ngó ngoáy ngóc ngách.
"Có giấu cán bộ không, bà già?"—tên thông ngôn quát lớn, chĩa mũi lê sát ngực bà Cụm.
Bà già run rẩy nhưng đôi mắt vẫn giữ nguyên vẻ trầm tĩnh của một người mẹ miền quê đã trải qua bao dâu bể. Bà chỉ tay ra đống củi mục: "Tôi già yếu sống một mình, chỉ có đống củi khô đun bếp, lấy đâu ra người!"
Tên sĩ quan Pháp bước vào căn bếp, mũi súng rà soát khắp các kẽ hở. Cánh cửa hầm nằm ngay dưới đống rơm khô nơi nó đang đứng. Dưới hầm, Thành ngón tay siết chặt cò súng ngắn, hơi thở ngưng trệ. Anh và Kiên đã trao nhau ánh mắt quyết tử: nếu bị phát hiện, họ sẽ nổ súng tiêu diệt địch để bảo vệ bà Cụm, dù biết bản thân khó lòng thoát khỏi vòng vây.
Đúng lúc mũi súng của tên lính Pháp định thọc sâu vào đống rơm, bà Cụm nhanh trí bế xóc con mèo đen thả vụt qua chân hắn. Con mèo giật mình kêu "meo" một tiếng rồi lao vút ra vườn. Toán lính giật thót người, giật phắt nòng súng đuổi theo bóng đen ngoài sân, nguyền rủa ầm ĩ rồi bỏ đi sang nhà khác.
Ánh Sáng Ngày Chiến Thắng
Nửa đêm, khi không gian lặng xắt, tiếng gõ kiềng quen thuộc vang lên ba nhịp nhẹ nhàng. Cánh hầm bật mở, Thành và Kiên ngoi lên, lưng áo ướt đẫm mồ hôi. Bà Cụm vội dúi vào tay mỗi người một nắm cơm nếp bọc lá dong còn nóng hổi.
"Đi đi các con, giữ sức mà đánh giặc. Khi nào làng ta giải phóng thì về lại bếp nhà mẹ," bà thì thầm, đôi tay gầy guộc xoa nhẹ lên vai hai người lính trẻ.
Hai người lính ôm chặt lấy người mẹ quê hương rồi biến mất vào màn đêm sương mù, tiếp tục hành trình chiến đấu cho ngày độc lập.
Hai năm sau, năm 1954, lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên nóc hầm De Castries ở Điện Biên Phủ, chấm dứt hoàn toàn ách đô hộ của thực dân Pháp. Trong đoàn quân chiến thắng trở về giải phóng quê hương, Thành và Kiên lại bước qua con đường làng quen thuộc. Căn bếp nhỏ năm xưa vẫn đỏ lửa, và ngọn đèn của mẹ Cụm—ngọn đèn đại diện cho lòng dân kiên trung—đã thắp sáng cả một vùng trời tự do.



