Ngọn đèn trong căn hầm bí mật (1)
Ông Đinh Văn Phúc từng là cán bộ hoạt động bí mật trong vùng địch kiểm soát ở miền Nam. Với ông, những năm tháng nguy hiểm nhất không phải lúc cầm súng chiến đấu, mà là những ngày phải sống dưới lòng đất trong căn hầm bí mật ngay giữa vùng địch.
Căn hầm chỉ rộng chưa đầy vài mét vuông, đào sâu dưới nền nhà của một gia đình cơ sở cách mạng. Ban ngày ông gần như không được phát ra tiếng động. Chỉ đến đêm, khi mọi thứ yên tĩnh, ông mới được lên mặt đất nhận tài liệu và liên lạc với cơ sở.
Có lần địch bất ngờ lục soát cả khu vực. Tiếng giày lính đạp rầm rập ngay trên nắp hầm khiến ông nín thở suốt nhiều giờ. Không khí bên dưới nóng và ngột ngạt đến mức tưởng như không thể chịu nổi.
Trong bóng tối ấy, thứ duy nhất giúp ông giữ bình tĩnh là ngọn đèn dầu nhỏ.
Ông kể:
“Mỗi lần nhìn ánh đèn leo lét, tôi lại nghĩ chỉ cần còn ánh sáng thì mình còn hy vọng.”
Gia đình che giấu ông lúc ấy cũng sống trong nỗi nguy hiểm thường trực. Chỉ cần bị phát hiện, cả nhà có thể bị bắt hoặc bị giết. Nhưng suốt nhiều năm, họ vẫn âm thầm bảo vệ căn hầm bí mật.
Sau ngày giải phóng, khi căn hầm được mở lại, nhiều người không tin rằng có người từng sống ở đó suốt thời gian dài như vậy.
Ông Phúc đứng rất lâu trước căn hầm cũ rồi nói:
“Chiến thắng không chỉ nhờ người ngoài mặt trận, mà còn nhờ những con người thầm lặng trong bóng tối.”



