Ngọn đèn trong căn hầm nhỏ
Trong căn hầm nhỏ giữa những ngày gian khó, một ngọn đèn dầu đã soi sáng những trang nhật ký và niềm tin vào ngày mai.

Cô Nguyễn Thị Bích tham gia thanh niên xung phong khi còn rất trẻ. Trong những ngày làm nhiệm vụ, cô luôn mang theo một cuốn sổ nhỏ để ghi lại những điều mình nhớ.
Ban ngày, cô cùng đồng đội làm việc trên tuyến đường. Ban đêm, khi có báo động, mọi người xuống hầm trú ẩn. Có những đêm tiếng bom kéo dài, không ai ngủ được.
Cô kể rằng trong căn hầm tối, một chiếc đèn dầu nhỏ thường được thắp lên. Ánh sáng yếu ớt nhưng đủ để mọi người nhìn thấy nhau.
Có người tranh thủ viết thư, người vá lại quần áo, người kể chuyện quê nhà. Cô thường lấy cuốn sổ ra viết vài dòng: hôm nay đã làm được gì, ai bị ốm, ai nhận được thư gia đình.
Nhiều năm sau, cuốn sổ ấy vẫn được cô giữ gìn. Những trang giấy đã cũ nhưng nét chữ của cô gái tuổi đôi mươi vẫn còn đó.
Cô nói: “Có thể thời gian làm phai màu giấy, nhưng ký ức về những người đã cùng mình đi qua những năm tháng ấy thì không”.



