Bài viết

Ngọn Đèn Trong Căn Phòng Trống

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tựa đề: Ngọn Đèn Trong Căn Phòng Trống

Năm 1970, ở cuối hành lang một ngôi nhà lớn, có một căn phòng luôn được thắp một ngọn đèn nhỏ vào mỗi buổi tối. Ánh sáng không lan rộng, chỉ đủ soi một góc phòng và cánh cửa gỗ khép hờ.

Căn phòng ấy hầu như không ai ở.

Nhưng ngọn đèn chưa từng tắt.

Ông Minh là người giữ chìa khóa căn phòng.

Mỗi tối, ông đều vào, châm đèn, rồi ngồi một lúc rất lâu trước khi ra ngoài.

“Phòng trống vậy, thắp đèn làm gì?” người nhà hỏi.

Ông đáp:
“Để nó không quên có người từng ở đây.”

Năm 1971, có những đêm xa xăm tiếng súng vọng về, ngôi nhà rung nhẹ. Nhưng ngọn đèn trong phòng vẫn cháy, dù nhỏ hơn trước.

Không ai vào phòng ngoài ông Minh.

Năm 1972, căn phòng bắt đầu có bụi nhiều hơn. Nhưng ông vẫn đều đặn mở cửa mỗi tối.

Một lần, con trai ông đứng ở cửa.

“Ba thắp đèn cho ai vậy?” anh hỏi.

Ông Minh nhìn vào phòng:

“Cho những người không còn ở đây nữa.”

Con trai không hiểu.

Ông không giải thích thêm.

Năm 1973, có người đề nghị không cần giữ căn phòng đó nữa, vì nó trống.

Ông Minh lắc đầu:
“Trống không có nghĩa là vô dụng.”

Năm 1974, ngọn đèn yếu hơn vì dầu ít. Có hôm chỉ cháy leo lét.

Nhưng ông vẫn giữ thói quen thắp.

Con trai nói:
“Không ai ở mà ba vẫn thắp hoài.”

Ông đáp:
“Có những nơi không cần người ở… chỉ cần không bị quên.”

Năm 1975, chiến tranh kết thúc.

Ngôi nhà bắt đầu có người về lại. Những căn phòng khác sáng đèn, có tiếng nói, tiếng bước chân.

Nhưng căn phòng cuối hành lang vẫn được giữ nguyên.

Một buổi tối, con trai trở về.

Anh đứng trước căn phòng trống.

“Giờ phòng này để làm gì nữa ba?” anh hỏi.

Ông Minh chậm rãi mở cửa.

Ngọn đèn vẫn sáng.

Ông nói:
“Để biết là chúng ta đã từng có những nơi phải giữ sáng… ngay cả khi không còn ai ở trong đó.”

Anh im lặng rất lâu.

Gió thổi qua hành lang.

Ánh đèn nhỏ vẫn nằm yên trong căn phòng trống, không đổi chỗ, không tắt hẳn.

Vì có những không gian không tồn tại để sử dụng,

mà để nhắc rằng trong chiến tranh, con người đã từng phải giữ lại ánh sáng… chỉ để tin rằng mình vẫn còn một nơi để trở về.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn