Ngọn đèn trong đêm
Ngọn đèn trong đêm lửa
Những năm tháng chiến tranh ác liệt, ở một vùng quê nhỏ ven sông, có một cô thanh niên xung phong tên là Lan. Lan mới mười chín tuổi, độ tuổi đẹp nhất của đời người. Mái tóc cô còn xanh, đôi mắt còn trong veo như buổi sớm, vậy mà đã quen với tiếng bom rơi, đạn nổ.
Công việc của Lan và đồng đội là san lấp hố bom, mở đường cho xe ra tiền tuyến. Ban ngày, máy bay địch gầm rú trên đầu. Ban đêm, cả đội lại lặng lẽ làm việc dưới ánh trăng mờ. Có những hôm vừa lấp xong đoạn đường, bom lại trút xuống, đất đá tung mù, ai nấy lại cúi xuống làm lại từ đầu. Không một lời than vãn.
Lan có một chiếc đèn dầu nhỏ luôn mang theo trong ba lô. Mỗi đêm nghỉ ngơi, cô lại thắp đèn, ngồi viết vài dòng nhật ký. Ánh đèn leo lét giữa núi rừng như một chấm sáng bé nhỏ nhưng bền bỉ. Trong nhật ký, Lan viết về mẹ già ở quê, về em trai còn nhỏ, về ước mơ ngày hòa bình sẽ được đi học tiếp và trở thành cô giáo.
Một đêm mưa bom dữ dội, đơn vị nhận lệnh phải sửa gấp con đường huyết mạch trước sáng. Lan xung phong đi đầu. Đất đá trơn trượt, bom nổ liên hồi, nhưng cô vẫn cùng đồng đội kiên cường bám đường. Khi chiếc xe chở hàng cuối cùng an toàn vượt qua, Lan mới mỉm cười. Nhưng cũng trong khoảnh khắc ấy, một tiếng nổ lớn vang lên…
Sáng hôm sau, đồng đội tìm thấy chiếc đèn dầu nhỏ của Lan nằm bên mép đường. Chiếc đèn đã vỡ một góc, nhưng tim đèn vẫn còn cháy dở. Ai cũng lặng người. Người con gái tuổi mười chín đã nằm lại với đất mẹ, nhưng ánh sáng từ chiếc đèn ấy như vẫn còn soi mãi con đường ra trận.
Nhiều năm sau, trên con đường ấy mọc lên những hàng cây xanh. Mỗi mùa hoa nở, người dân trong vùng vẫn kể cho con cháu nghe về cô gái tên Lan – người đã đem tuổi trẻ của mình thắp thành ngọn lửa cho Tổ quốc.



