NGỌN ĐÈN TRONG ĐÊM
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, khi đất nước còn chìm trong khói lửa, có những con người bình dị đã trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm và tinh thần bất khuất. Câu chuyện về bà Nguyễn Thị Lan – một nữ thanh niên xung phong năm ấy – là một trong những ký ức như thế.
Bà Lan tham gia lực lượng thanh niên xung phong khi mới tròn 18 tuổi. Nhiệm vụ của bà và đồng đội là đảm bảo tuyến đường vận chuyển lương thực, vũ khí ra tiền tuyến luôn thông suốt. Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng lại vô cùng nguy hiểm, bởi bom đạn có thể trút xuống bất cứ lúc nào.
Có một đêm mưa lớn, khi đoàn xe chuẩn bị vượt qua một cây cầu trọng yếu, bất ngờ máy bay địch xuất hiện và ném bom dữ dội. Cây cầu bị hư hỏng nặng, giao thông bị gián đoạn. Trong tình thế cấp bách, bà Lan cùng đồng đội đã không ngần ngại lao ra giữa mưa bom bão đạn để sửa chữa tạm thời cây cầu.
Ánh đèn pin le lói trong đêm tối, đôi tay run lên vì lạnh và sợ hãi, nhưng không ai lùi bước. Bà Lan kể lại rằng, lúc đó điều duy nhất bà nghĩ đến là làm sao để đoàn xe kịp thời tiếp tế cho chiến trường. Sau nhiều giờ nỗ lực, cây cầu tạm được nối lại, đoàn xe tiếp tục hành trình an toàn.
Nhiều năm đã trôi qua, ký ức về đêm hôm ấy vẫn còn in đậm trong tâm trí bà. Đó không chỉ là một kỷ niệm, mà còn là minh chứng cho tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh” của thế hệ thanh niên thời chiến.
Ngày nay, khi đất nước đã hòa bình, những câu chuyện như của bà Lan trở thành nguồn cảm hứng lớn lao cho thế hệ trẻ. Là một đoàn viên, tôi nhận thấy trách nhiệm của mình không chỉ là ghi nhớ lịch sử, mà còn phải tiếp nối tinh thần cống hiến, sống có lý tưởng và góp phần xây dựng quê hương ngày càng phát triển.
Câu chuyện thời hoa lửa không chỉ là ký ức, mà còn là ngọn đèn soi sáng con đường của hiện tại và tương lai.



