“Ngọn đèn trong đêm”
Hình ảnh những cô gái thanh niên xung phong giữa chiến trường.
Bà Nguyễn Thị Lý vẫn nhớ rõ những đêm tối trên tuyến đường Trường Sơn. Khi ấy, bà và đồng đội thường làm việc trong điều kiện thiếu ánh sáng, chỉ có những ngọn đèn nhỏ le lói.
“Chúng tôi gọi đó là ‘ngọn đèn hy vọng’…” – bà cười nhẹ.
Công việc của họ là san lấp hố bom, đảm bảo đường thông suốt. Mỗi lần máy bay địch xuất hiện, tất cả phải nhanh chóng ẩn nấp.
Có lần, một quả bom rơi ngay gần nơi bà đứng. Đất đá văng tung tóe. Khi tỉnh dậy, bà chỉ kịp hỏi:
“Các chị đâu rồi… có ai bị thương không?”
Điều khiến bà nhớ nhất không phải là nỗi sợ, mà là tình cảm giữa những con người cùng chung lý tưởng.
“Chúng tôi sống như một gia đình… sẵn sàng nhường nhau từng miếng ăn…”
Giờ đây, mỗi khi nhớ lại, bà chỉ nói một câu giản dị:
“Tuổi trẻ của tôi đã ở lại nơi đó.”



