Ngọn đèn trong đêm
Ngọn đèn trong đêm
Năm ấy, làng nhỏ nằm bên triền sông thường xuyên bị bom đạn. Ban ngày, mọi người đào hầm trú ẩn, ban đêm lại tranh thủ sửa nhà, trồng thêm rau. Cuộc sống vất vả, nhưng chẳng ai chịu bỏ làng.
Trong làng có Minh, một cậu học sinh 16 tuổi. Minh mê học lắm, nhưng trường đã bị phá, sách vở cũng cháy gần hết. Thầy giáo trước khi đi sơ tán chỉ kịp dặn:
“Dù ở đâu, còn sống là còn học.”
Thế là mỗi tối, Minh nhặt lại những trang sách còn sót, dùng than củi viết tiếp bài vào mảnh giấy cũ. Nhà không còn đèn, cậu tận dụng một chiếc lọ nhỏ, đổ chút dầu còn lại, làm thành ngọn đèn leo lét.
Có lần, giữa đêm học, còi báo động vang lên. Mọi người vội chạy xuống hầm. Minh cũng chạy theo, nhưng trong tay vẫn cầm chặt quyển vở. Một bác hàng xóm nhìn thấy, lắc đầu:
“Giữ mạng trước đã con ơi!”
Minh chỉ cười:
“Con giữ cả hai ạ.”
Trong hầm tối, cậu vẫn lần mò đọc lại bài, ánh đèn nhỏ che bằng bàn tay. Những con chữ nhảy múa theo tiếng bom xa dần, nhưng không tắt.
Nhiều năm sau, chiến tranh qua đi. Ngôi làng được xây lại, trường học cũng mọc lên trên nền đất cũ. Minh ngày nào giờ đã trở thành thầy giáo. Trong buổi khai giảng đầu tiên, thầy mang theo chiếc lọ đèn cũ, đặt lên bàn.
Thầy nói với học sinh:
“Có những lúc cuộc sống giống như đêm tối, nhưng chỉ cần giữ được một ngọn đèn, dù nhỏ, mình vẫn đi tiếp được.”
Lũ học trò im lặng, nhìn ngọn đèn đã sứt mẻ, nhưng vẫn còn đó — như một “bông hoa lửa” nở lên từ những năm tháng khó khăn.



