Ngọn Đèn Trong Đêm
Nhân vật Nguyễn Văn Nhân: chàng trai 19 tuổi, hiền lành, gan dạ, là nhân chứng của câu chuyện. Mẹ Nhân: người phụ nữ tần tảo, luôn lo cho con trai ra chiến trường. Anh Lực: tiểu đội trưởng, mạnh mẽ và giàu tình đồng đội. Bé Hòa: cô bé dân quân nhỏ tuổi ở vùng quê bị bom đạn tàn phá.
hững năm tháng chiến tranh ác liệt, quê hương chìm trong khói lửa. Nguyễn Văn Nhân khi ấy mới mười chín tuổi đã tình nguyện lên đường nhập ngũ. Cậu rời mái nhà nhỏ bên dòng sông quê với lời dặn nghẹn ngào của mẹ:
– “Con đi giữ nước, mẹ chỉ mong con bình an trở về.”
Đêm đầu tiên ở chiến trường, tiếng bom rơi rung chuyển cả cánh rừng. Nhân cùng đồng đội đào hầm trú ẩn, đất đá phủ kín vai áo. Dù sợ hãi, cậu vẫn cắn răng chịu đựng. Anh Lực vỗ vai Nhân:
– “Chiến tranh ai cũng sợ, nhưng phải vượt qua để bảo vệ quê hương.”
Một lần hành quân qua vùng làng bị bom tàn phá, Nhân gặp bé Hòa đang ngồi ôm chiếc đèn dầu nhỏ giữa căn nhà cháy dở. Cô bé nói trong nước mắt:
– “Em thắp đèn để bố tìm được đường về…”
Câu nói ấy khiến Nhân lặng người. Giữa thời hoa lửa khốc liệt, vẫn có những ánh sáng nhỏ bé của niềm tin và hy vọng.
Đêm hôm đó, đơn vị của Nhân nhận nhiệm vụ vận chuyển lương thực qua trọng điểm bom đạn. Máy bay địch quần thảo dữ dội, đất trời đỏ rực như lửa cháy. Một quả bom nổ gần khiến anh Lực bị thương. Không ngần ngại, Nhân lao tới cõng anh vượt qua con dốc đầy khói bụi.
Khi đoàn xe an toàn tới nơi, mọi người ôm chầm lấy nhau trong niềm vui nghẹn ngào. Anh Lực nhìn Nhân mỉm cười:
– “Cậu đã trưởng thành rồi đấy.”
Nhiều năm sau chiến tranh kết thúc, Nhân trở về quê hương. Dòng sông vẫn chảy hiền hòa, cánh đồng xanh trở lại. Trong ký ức của ông, thời hoa lửa tuy đau thương nhưng cũng là quãng đời đẹp nhất – nơi con người sống bằng lòng dũng cảm, tình yêu quê hương và niềm tin vào ngày mai hòa bình.



