NGỌN ĐÈN TRONG ĐÊM

Những năm chiến tranh, tại ngôi nhà nhỏ của Mẹ Nguyễn Thị Thứ ở vùng Thanh Quýt, Điện Bàn, có một ngọn đèn mang ý nghĩa đặc biệt.
Đó không đơn thuần là ngọn đèn thắp sáng căn nhà.
Trong khu vườn của gia đình Mẹ có 5 căn hầm bí mật, được sử dụng để nuôi giấu cán bộ, bộ đội và du kích. Ngôi nhà của Mẹ từng là nơi cán bộ cách mạng hội họp và lực lượng kháng chiến hoạt động. Giữa vùng quê thường xuyên bị địch kiểm soát, việc che chở cán bộ luôn đặt cả gia đình trước hiểm nguy.
Mỗi khi đêm xuống, Mẹ Thứ thắp một ngọn đèn bên bàn thờ làm tín hiệu. Nếu ngọn đèn còn sáng, những cán bộ và du kích từ bên ngoài nhìn vào sẽ hiểu rằng tình hình đang an toàn và có thể trở về cơ sở. Khi có nguy hiểm, tín hiệu ấy sẽ thay đổi.
Chỉ một ánh đèn nhỏ, nhưng phía sau đó là cả sự bình tĩnh và lòng can đảm của một người mẹ.
Mẹ hiểu rằng nếu cơ sở bị phát hiện, không chỉ bản thân và gia đình gặp nguy hiểm mà nhiều cán bộ cách mạng cũng có thể bị bắt. Thế nhưng, trong suốt những năm tháng chiến tranh, Mẹ và gia đình vẫn kiên trì đào hầm, nuôi giấu, bảo vệ cán bộ và đóng góp sức mình cho cách mạng.
Có lẽ chính vì thế, hình ảnh ngọn đèn của Mẹ Thứ mang một ý nghĩa đặc biệt. Giữa bóng tối của chiến tranh, đó là tín hiệu của sự sống, của lòng tin và của tình nghĩa giữa nhân dân với những người chiến đấu vì độc lập dân tộc.
Chiến tranh đã kết thúc từ lâu. Những căn hầm năm xưa trở thành dấu tích lịch sử, còn ngọn đèn không cần tiếp tục làm nhiệm vụ báo hiệu.
Nhưng có một ánh sáng khác vẫn còn được truyền lại.
Đó là ánh sáng của lòng yêu nước, sự dũng cảm và tinh thần sẵn sàng che chở cho cách mạng của một người mẹ bình dị.
Với thế hệ trẻ hôm nay, câu chuyện về ngọn đèn của Mẹ Nguyễn Thị Thứ nhắc chúng ta rằng lòng yêu nước đôi khi bắt đầu từ những việc tưởng như rất nhỏ. Một ngọn đèn, một căn hầm, một bữa cơm dành cho cán bộ cách mạng cũng có thể trở thành một phần của lịch sử.
Ngọn đèn năm ấy đã tắt sau khi đất nước hòa bình, nhưng ánh sáng từ tấm lòng của Mẹ vẫn còn mãi.



