Ngọn Đèn Trong Đêm
Ở một vùng núi xa xôi, có cậu bé tên Hùng sống cùng bà ngoại. Cha mẹ Hùng làm việc ở thành phố nên cậu thường giúp bà chăm sóc vườn rau và đàn gà nhỏ.
Một đêm mùa đông, gió thổi rất mạnh. Cả bản làng chìm trong màn sương dày đặc. Bỗng từ phía ngọn đồi xuất hiện ánh lửa đỏ rực. Một căn nhà gỗ đang bốc cháy dữ dội.
Tiếng hô hoán vang lên khắp nơi:
— Cháy rồi! Cháy rồi!
Người dân vội chạy đến nhưng ngọn lửa lan quá nhanh. Trong lúc mọi người đang tìm cách dập lửa, một người phụ nữ hoảng hốt khóc lớn:
— Con tôi vẫn còn ở trong nhà!
Nghe vậy, ai cũng sững sờ. Khói đen cuồn cuộn bốc lên, không ai dám lao vào vì sợ căn nhà sập xuống.
Hùng nhìn thấy đứa bé đang đứng bên cửa sổ, khóc vì sợ hãi. Không kịp suy nghĩ nhiều, cậu lấy chiếc khăn nhúng nước quấn quanh mặt rồi chạy vào biển lửa.
Hơi nóng khiến mắt cậu cay xè. Khói làm cậu khó thở. Nhưng Hùng vẫn lần theo tiếng khóc để tìm đứa bé.
Cuối cùng, cậu ôm được em nhỏ vào lòng. Đúng lúc ấy, một thanh gỗ cháy rơi xuống chắn ngang lối ra. Hùng cố hết sức kéo đứa bé cúi thấp người rồi tìm đường khác.
Bên ngoài, mọi người lo lắng nhìn vào căn nhà đang cháy dữ dội. Bỗng một bóng người xuất hiện giữa làn khói. Đó là Hùng đang bế đứa bé chạy ra.
Tiếng reo hò vang khắp bản làng. Người mẹ ôm chầm lấy con trai rồi bật khóc. Hùng kiệt sức ngồi xuống đất nhưng trên môi vẫn nở nụ cười.
Vài ngày sau, chính quyền địa phương đến thăm và khen ngợi hành động dũng cảm của cậu. Tuy nhiên, điều khiến Hùng vui nhất không phải những lời khen mà là việc đứa bé đã an toàn.
Từ đó, người dân trong bản gọi Hùng là "Ngọn đèn trong đêm". Bởi giữa lúc nguy hiểm nhất, cậu đã mang đến hy vọng cho mọi người giống như ánh đèn soi sáng màn đêm tăm tối.
Nhiều năm trôi qua, Hùng trở thành lính cứu hỏa. Mỗi lần khoác lên mình bộ đồng phục đỏ, anh lại nhớ đến đêm mùa đông năm ấy. Chính khoảnh khắc cứu người đầu tiên đã giúp anh hiểu rằng lòng dũng cảm không phải là không biết sợ, mà là dám hành động vì người khác dù bản thân đang sợ hãi.



