Cựu chiến binh

Ngọn đèn trong đêm

Tuyên Quang12/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngọn đèn trong đêm

Đêm ở vùng biên giới thường rất lạnh. Khi màn sương phủ xuống những triền núi, cả bản làng chìm trong yên lặng, chỉ còn ánh đèn nhỏ từ những căn nhà và những điểm chốt của bộ đội.

Ở một trạm quân y gần biên giới, có một cô gái tên Lan.

Lan mới ngoài hai mươi tuổi, được phân công làm y tá. Công việc của cô là chăm sóc những người lính bị thương và chuẩn bị thuốc men cho các đơn vị làm nhiệm vụ.

Trong căn phòng nhỏ của trạm luôn có một ngọn đèn dầu.

Ngọn đèn ấy đã cũ, thân đèn bị móp một bên, nhưng đêm nào Lan cũng thắp.

Một người lính từng hỏi:

“Đèn điện có rồi, sao cô vẫn dùng đèn dầu?”

Lan cười:

“Đèn điện đôi khi mất. Đèn này lúc nào cũng sáng được.”

Người lính gật đầu.

Từ đó, ngọn đèn trở thành thứ quen thuộc trong trạm.

Những đêm yên tĩnh, Lan ngồi bên bàn thuốc dưới ánh đèn, viết thư về cho mẹ.

Những đêm có thương binh, ngọn đèn được đặt sát bên giường để các y tá nhìn rõ từng vết thương.

Có những đêm trời mưa rất lớn, gió thổi mạnh làm ngọn lửa chao đảo.

Lan lại lấy tay che quanh ngọn đèn.

Một người đồng đội hỏi:

“Cô sợ nó tắt à?”

Lan đáp:

“Ừ. Tắt rồi tối lắm.”

Người lính cười:

“Chỉ là ngọn đèn thôi mà.”

Lan nhìn ngọn lửa nhỏ:

“Có những lúc một chút ánh sáng cũng quan trọng lắm.”

Một đêm nọ, tình hình chiến đấu trở nên căng thẳng.

Trạm quân y liên tục tiếp nhận thương binh.

Lan cùng mọi người làm việc suốt đêm.

Một người lính trẻ được đưa vào trong tình trạng bị thương nặng.

Anh vẫn tỉnh táo nhưng rất yếu.

Anh nắm lấy tay Lan:

“Chị ơi…”

Lan cúi xuống:

“Có tôi đây.”

“Trời sáng chưa chị?”

Lan nhìn ra ngoài.

“Chưa. Nhưng sắp sáng rồi.”

Người lính mỉm cười.

“Em muốn nhìn thấy trời sáng.”

Lan nắm tay anh:

“Em sẽ nhìn thấy.”

Cả đêm hôm đó, Lan không rời khỏi giường bệnh.

Ngọn đèn dầu vẫn cháy bên cạnh.

Ngoài trời, tiếng súng lúc gần lúc xa.

Đến gần sáng, tình hình dần yên.

Ánh sáng đầu tiên bắt đầu xuất hiện phía sau những ngọn núi.

Người lính trẻ mở mắt.

Lan nói:

“Trời sáng rồi.”

Anh nhìn ra cửa sổ.

Một tia nắng chiếu vào căn phòng.

Anh mỉm cười.

“Đẹp quá…”

Rồi anh nhắm mắt lại.

Lan đứng lặng bên cạnh.

Cô biết anh đã ra đi.

Ngọn đèn dầu vẫn cháy.

Cô nhìn nó thật lâu.

Sau ngày hôm ấy, Lan vẫn tiếp tục công việc.

Có những người lính đến rồi trở về.

Có người không bao giờ trở lại.

Mỗi lần như vậy, cô lại nhớ đến câu nói của người lính trẻ:

“Em muốn nhìn thấy trời sáng.”

Nhiều tháng sau, chiến tranh dần lắng xuống.

Lan được trở về quê.

Trước khi rời trạm, cô nhìn căn phòng lần cuối.

Chiếc giường.

Chiếc bàn thuốc.

Và ngọn đèn dầu.

Cô quyết định mang nó theo.

Nhiều năm trôi qua.

Lan trở thành một y tá lớn tuổi.

Ngọn đèn ngày trước vẫn được cô giữ trong tủ kính.

Một hôm, có một cô bé đến thăm nhà Lan.

Cô bé nhìn thấy ngọn đèn liền hỏi:

“Bà ơi, sao bà giữ cái đèn cũ này?”

Lan mỉm cười:

“Nó từng ở bên bà trong những năm chiến tranh.”

“Đèn có gì đặc biệt ạ?”

Lan nhìn ngọn đèn rồi nói:

“Nó đã soi cho bà chăm sóc những người lính.”

Cô bé tò mò:

“Bà có sợ không?”

Lan im lặng một lúc rồi đáp:

“Có chứ.”

“Thế sao bà vẫn ở lại?”

Lan mỉm cười:

“Vì lúc ấy ai cũng sợ. Nhưng nếu ai cũng bỏ đi thì những người bị thương sẽ không có ai chăm sóc.”

Cô bé nhìn ngọn đèn.

Lan mở tủ, lấy nó ra.

“Cháu biết không, có những đêm ngọn đèn này là ánh sáng duy nhất trong cả căn phòng.”

Cô bé nhẹ nhàng chạm vào thân đèn.

“Bà có nhớ những người ngày ấy không?”

Lan gật đầu.

“Nhớ chứ. Rất nhiều người.”

Ngoài cửa sổ, ánh nắng buổi chiều đang chiếu xuống sân.

Lan nhìn ngọn đèn rồi mỉm cười.

“Nhưng bà vui vì những người đã sống sót thì được trở về.”

Cô bé hỏi:

“Còn những người không trở về?”

Lan nhìn ra xa.

“Họ vẫn ở lại trong ký ức của những người từng gặp họ.”

Căn phòng im lặng.

Ngọn đèn cũ nằm trong tay người phụ nữ đã già.

Nó không còn được thắp mỗi đêm nữa.

Nhưng đối với Lan, nó vẫn mang trong mình ánh sáng của một thời đã qua.

Một thời mà giữa tiếng súng và những đêm dài, con người vẫn cố giữ lấy một chút ánh sáng cho nhau.

Và có lẽ, điều đẹp nhất của những năm tháng ấy không chỉ là những người đã chiến đấu ngoài chiến trường, mà còn là những người âm thầm giữ ngọn đèn sáng để chờ họ trở về.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn