Ngọn đèn trong đêm
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, ở một vùng quê miền Trung có một bà mẹ sống cùng cô con gái nhỏ. Mỗi tối, bà đều thắp một ngọn đèn dầu nhỏ trước hiên nhà. Cô bé thắc mắc:
– Mẹ ơi, sao tối nào mẹ cũng thắp đèn, trong khi phải tiết kiệm dầu?
Bà mẹ mỉm cười đáp:
– Biết đâu có các chú bộ đội đi qua trong đêm. Ánh đèn này sẽ giúp các chú tìm được đường và cũng là lời chào của người dân quê mình.
Một đêm mưa gió, một nhóm chiến sĩ hành quân ngang qua. Nhờ ánh đèn leo lét ấy, họ tìm được nơi trú tạm và được bà mẹ nấu cho nồi cháo nóng. Trước khi lên đường, một người lính xúc động nói:
– Ánh đèn của mẹ không chỉ soi đường mà còn sưởi ấm lòng chúng con.
Nhiều năm sau, khi đất nước đã hòa bình, một người đàn ông trở lại ngôi nhà cũ. Ông chính là người chiến sĩ năm xưa. Ông mang theo bó hoa và cúi đầu trước người mẹ già để bày tỏ lòng biết ơn vì tình cảm và sự hy sinh thầm lặng của những người dân trong thời chiến.



