Ngọn đèn trong đêm
Ông Lý Văn Bình là một người có công với cách mạng ở một vùng quê trung du. Những năm kháng chiến chống Mỹ, khi mới tròn hai mươi tuổi, ông đã rời mái nhà tranh nhỏ bên sườn đồi để tham gia du kích địa phương. Công việc của ông khi ấy không ồn ào như ngoài mặt trận, nhưng lại vô cùng nguy hiểm: làm giao liên, dẫn đường và bảo vệ cán bộ hoạt động bí mật trong vùng địch kiểm soát.
Ngọn đèn trong đêm
Ông Lý Văn Bình là một người có công với cách mạng ở một vùng quê trung du. Những năm kháng chiến chống Mỹ, khi mới tròn hai mươi tuổi, ông đã rời mái nhà tranh nhỏ bên sườn đồi để tham gia du kích địa phương. Công việc của ông khi ấy không ồn ào như ngoài mặt trận, nhưng lại vô cùng nguy hiểm: làm giao liên, dẫn đường và bảo vệ cán bộ hoạt động bí mật trong vùng địch kiểm soát.
Nhiều đêm mưa gió, ông Bình cõng trên lưng những túi tài liệu quan trọng, lặng lẽ băng qua rừng rậm, suối sâu. Có lần bị địch phục kích, ông bị thương ở chân nhưng vẫn nén đau, cố gắng đưa cán bộ đến nơi an toàn. Chính vết thương ấy theo ông suốt cả cuộc đời, mỗi khi trái gió trở trời lại nhức nhối.
Ngày đất nước hòa bình, ông trở về quê hương với tấm Huân chương Kháng chiến trên ngực áo và một thân thể không còn lành lặn. Ông không đòi hỏi điều gì cho riêng mình. Ông nhận phần đất nhỏ, dựng căn nhà đơn sơ, rồi bắt tay vào lao động, nuôi các con khôn lớn. Ngoài giờ làm ruộng, ông còn thường xuyên tham gia công tác xã hội, kể chuyện truyền thống cho lớp trẻ, nhắc họ trân trọng hòa bình hôm nay.
Với bà con trong xóm, ông Bình như một ngọn đèn âm thầm. Không rực rỡ, không phô trương, nhưng luôn tỏa sáng bằng sự tận tụy, trách nhiệm và lòng yêu nước sâu sắc. Đối với thế hệ sau, cuộc đời ông là minh chứng sống động rằng: người có công với cách mạng không chỉ được ghi nhận bằng huân chương, mà còn bằng những giá trị tốt đẹp họ để lại cho cộng đồng và quê hương.



