Bài viết

NGỌN ĐÈN TRONG ĐÊM BIÊN CƯƠNG

Tuyên Quang06/08/2026Xã Hoàng Su Phì (Đoàn xã Hoàng Su Phì)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGỌN ĐÈN TRONG ĐÊM BIÊN CƯƠNG

NGỌN ĐÈN TRONG ĐÊM BIÊN CƯƠNG

Ở một bản nhỏ nơi vùng cao Hoàng Su Phì, có một ngọn đèn dầu luôn được thắp sáng mỗi đêm. Đó là ngọn đèn của bà Ly Thị Chía – người mẹ có hai người con trai đều hy sinh trong chiến tranh.

Ngày tiễn con đi, bà không khóc. Người phụ nữ dân tộc ấy chỉ lặng lẽ buộc lại chiếc khăn trên đầu, dặn con một câu giản dị: “Đi thì đi cho trọn nghĩa.” Hai người con trai, hai hướng chiến trường, mang theo niềm tin của mẹ mà bước vào cuộc chiến.

Những lá thư thưa dần rồi mất hẳn. Thay vào đó là hai tờ giấy báo tử đến cách nhau không lâu. Bà không ngã quỵ, không gào khóc. Bà chỉ lặng lẽ thắp đèn mỗi đêm, như thể hai đứa con vẫn đang trên đường trở về.

Ngọn đèn ấy cháy qua năm tháng, qua cả những mùa đông lạnh buốt của vùng cao. Nó không chỉ soi sáng căn nhà nhỏ, mà còn thắp lên một niềm tin – rằng sự hy sinh của các con không vô nghĩa.

Đến cuối đời, bà vẫn giữ thói quen thắp đèn. Người ta hỏi vì sao, bà chỉ cười: “Để các con biết đường về.”

Câu chuyện ấy giản dị nhưng lay động. Nó nhắc chúng ta rằng: phía sau mỗi người lính là những người mẹ lặng thầm, chịu đựng nỗi đau lớn hơn bất kỳ ai.

Và ánh đèn ấy – chính là biểu tượng của lòng biết ơn, của sự chờ đợi và của tình yêu không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGỌN ĐÈN TRONG ĐÊM BIÊN CƯƠNG | Câu chuyện thời hoa lửa