Bài viết

Ngọn Đèn Trong Đêm Biên Giới

18/08/2026Xã Ba Dinh (Đoàn xã Ba Dinh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngọn Đèn Trong Đêm Biên Giới

Mùa đông năm 1950, chiến dịch Biên giới bước vào giai đoạn quyết liệt. Bản nhỏ vùng cao chìm trong sương mù dày đặc và cái lạnh thấu xương của núi rừng Việt Bắc.

Trong căn lán nhỏ dựng tạm bằng tre nứa bên sườn núi, ngọn đèn dầu của Bác Hồ vẫn sáng tỏ. Bác ngồi đó, vai khoác chiếc áo bông cũ đã sờn rách ở cùi tay, chăm chú nhìn bản đồ quân sự. Thỉnh thoảng, tiếng ho khúc khắc của Người lại vang lên giữa không gian tĩnh mịch.

Bên ngoài lán, chiến sĩ bảo vệ tên Thành đang đi tuần tra. Gió rừng rít lên từng hồi ghê rợn, thổi thốc vào tấm áo trấn thủ mỏng manh của anh. Thành lạnh đến mức hai hàm răng va vào nhau lập cập. Anh nhìn về phía căn lán, lòng đầy xót xa khi thấy vị lãnh tụ tối cao của dân tộc vẫn chưa hề chợp mắt.

Đồng hồ đã chỉ hai giờ sáng. Không kìm lòng được, Thành nhẹ nhàng tiến lại gần, gõ cửa lán rồi bước vào. Anh khẽ khàng nói:
— Thưa Bác, trời muộn lắm rồi ạ. Xin Bác nghỉ sớm để giữ gìn sức khỏe. Mấy ngày nay Bác đã sụt cân nhiều quá.

Bác ngước mắt lên khỏi tấm bản đồ, nhìn Thành bằng ánh mắt trìu mến. Người mỉm cười, giọng trầm ấm:
— Bác biết rồi. Nhưng ngoài kia, các chiến sĩ của ta đang phải ngủ ngoài rừng, lấy lá cây làm chiếu, lấy trời làm màn dưới cái rét này. Bác ngồi trong lán thế này đã là ấm áp lắm rồi. Nghĩ đến bộ đội, Bác không tài nào ngủ được.

Nói rồi, Bác đứng dậy, bước đến cạnh bếp than củi đã tàn. Người gắp thêm mấy thanh củi khô vào, thổi bùng ngọn lửa lên cho căn phòng ấm hơn. Bác bảo Thành ngồi xuống bên cạnh, đưa cho anh một củ sắn lùi nóng hổi mà Người đã dành lại từ bữa tối.

— Ăn đi cho ấm bụng, chú đi tuần ngoài trời lạnh lắm — Bác vừa nói vừa vỗ vai Thành.

Thành đón lấy củ sắn, sống mũi cay xè. Giọt nước mắt cảm động lăn dài trên má anh chiến sĩ trẻ. Giữa bộn bề gian khổ của cuộc kháng chiến, tình thương của Bác như một ngọn lửa hồng sưởi ấm tâm hồn của tất cả những người lính cụ Hồ.

Sáng hôm sau, khi sương mù còn chưa tan, Bác đã lại khoác ba lô, chống gậy cùng đoàn công tác tiếp tục lên đường ra mặt trận. Nhìn bóng dáng cao gầy nhưng vô cùng vững chãi của Người khuất dần sau rặng cây, Thành và các chiến sĩ tự hứa sẽ chiến đấu hết mình để đem lại độc lập, tự do cho Tổ quốc, xứng đáng với lòng yêu thương bao la của Người.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn