Cựu Thanh niên xung phong

Ngọn đèn trong đêm bom

Câu chuyện kể về một nữ thanh niên xung phong trong những năm chiến tranh ác liệt, vẫn kiên cường giữ vững nhiệm vụ soi đường cho đoàn xe ra tiền tuyến giữa mưa bom bão đạn.

Thái Nguyên09/04/2026Lê Thị Duyên (Đoàn trường THCS Hồng Tiến)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đó là vào một đêm cuối năm 1972, khi chiến tranh đang ở giai đoạn khốc liệt nhất. Trên tuyến đường Trường Sơn, chị Nguyễn Thị Lan cùng tổ thanh niên xung phong được giao nhiệm vụ dẫn đường cho đoàn xe vận tải chở lương thực và vũ khí vào chiến trường miền Nam.

Đêm ấy, trời tối đen như mực. Máy bay địch gầm rú trên đầu, từng loạt bom trút xuống làm rung chuyển cả cánh rừng. Đường bị đánh phá, đất đá ngổn ngang, nhiều đoạn gần như không thể nhận ra lối đi.

Giữa lúc nguy cấp, cây đèn tín hiệu của tổ bất ngờ bị hỏng. Không có ánh sáng, đoàn xe sẽ không thể tiếp tục, thậm chí có thể rơi xuống vực hoặc đi lạc vào vùng nguy hiểm.

Không một chút do dự, chị Lan lấy chiếc đèn dầu nhỏ mang theo, dùng thân mình che chắn trước gió và bom đạn, đứng giữa con đường lầy lội để làm tín hiệu cho đoàn xe đi qua. Ánh đèn nhỏ bé run rẩy trong đêm tối, nhưng lại trở thành “ngọn đuốc sống” dẫn đường cho cả đoàn xe tiến lên.

Bom nổ ngày càng gần. Đất đá văng tung tóe. Đồng đội gọi chị lui vào nơi an toàn, nhưng chị vẫn kiên quyết đứng đó, tay giữ chặt chiếc đèn, mắt dõi theo từng chiếc xe vượt qua đoạn đường nguy hiểm.

Nhờ ánh đèn ấy, toàn bộ đoàn xe đã an toàn đi qua. Khi chiếc xe cuối cùng khuất bóng, chị Lan mới kiệt sức ngã xuống. May mắn, chị chỉ bị thương nhẹ.

Sau này, mỗi khi nhắc lại, chị chỉ cười hiền:
“Lúc đó mình không nghĩ gì nhiều, chỉ biết nếu mình lùi lại thì cả đoàn xe sẽ gặp nguy hiểm.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn