Ngọn Đèn Trong Đêm Bom
Một câu chuyện nhỏ giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt, nơi tình người vẫn âm thầm cháy sáng như một ngọn đèn giữa đêm bom đạn.
Tôi là Nguyễn Văn Hòa, khi ấy mới tròn mười chín tuổi, một chiến sĩ thông tin đóng quân tại vùng ven sông. Những năm đó, bầu trời chưa bao giờ thực sự yên tĩnh. Ban ngày là tiếng máy bay gầm rú, ban đêm là những loạt bom dội xuống như xé toạc màn đêm.
Đơn vị tôi đóng gần một làng nhỏ. Người dân đã sơ tán gần hết, chỉ còn lại vài cụ già không nỡ rời quê. Trong số đó, tôi nhớ nhất là bà Tư — một người phụ nữ gầy gò, mái tóc bạc như sương.
Mỗi tối, khi chúng tôi thay phiên trực máy, bà lại lặng lẽ mang sang một ấm nước chè xanh và vài củ khoai luộc. Bà không nói nhiều, chỉ cười hiền:
“Các chú giữ sức mà canh trời.”
Một đêm nọ, tiếng còi báo động vang lên dồn dập. Máy bay địch đến bất ngờ. Đất rung lên từng hồi, ánh lửa bùng sáng khắp chân trời. Tôi cùng đồng đội lao xuống hầm trú ẩn. Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, tôi chợt nhớ ra — bà Tư vẫn còn ở căn nhà tranh gần bờ tre.
Không kịp nghĩ nhiều, tôi chạy ngược về phía đó. Bom nổ phía sau, đất đá văng tung tóe. Khi đến nơi, tôi thấy bà đang loay hoay cố dập tắt ngọn lửa bén vào mái nhà.
“Bà ơi, xuống hầm mau!” — tôi hét lên.
Bà nhìn tôi, ánh mắt vừa bình tĩnh vừa cứng rắn:
“Nhà còn, thì người còn chỗ mà về, con ạ.”
Tôi không nói thêm, kéo bà xuống hầm. Ngay lúc đó, một tiếng nổ lớn vang lên, mái nhà sập xuống trong biển lửa.
Sau trận bom, trời trở lại tĩnh lặng đến rợn người. Tôi dìu bà ra khỏi hầm. Bà đứng lặng nhìn đống tro tàn, không khóc, chỉ thở dài. Tôi áy náy vô cùng, nghĩ mình đã không cứu được gì cho bà.
Nhưng sáng hôm sau, khi chúng tôi đang dọn dẹp, bà lại xuất hiện — tay cầm một ấm nước chè, như chưa có chuyện gì xảy ra.
“Nhà mất thì dựng lại, các chú còn sống là quý rồi.”
Câu nói ấy theo tôi suốt những năm tháng sau này.
Chiến tranh qua đi, tôi trở về quê, lập gia đình, sống một cuộc đời bình thường. Nhưng mỗi khi nhìn thấy ánh đèn leo lét trong đêm, tôi lại nhớ đến bà Tư — và ngọn đèn không bao giờ tắt trong lòng người giữa những ngày hoa lửa.



