Người có công giúp đỡ cách mạng

Ngọn đèn trong đêm bom

Một ký ức chân thực về những ngày khốc liệt nơi tuyến lửa, nơi con người sống giữa bom đạn nhưng vẫn giữ được ánh sáng của tình người và niềm tin.

Hà Tĩnh23/04/2026Dương Thị Hải (Xã Kỳ Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Tôi vẫn nhớ như in cái đêm mùa hè năm 1972 ấy,” ông Nguyễn Văn Hòa kể lại, giọng trầm xuống. “Bom rơi như mưa, đất rung chuyển từng hồi. Chúng tôi – những thanh niên xung phong – vừa san lấp hố bom, vừa cố giữ cho tuyến đường không bị gián đoạn.”

Đêm đó, đơn vị của ông đóng gần một ngọn đồi trọc. Phía xa là những vệt sáng loé lên từ pháo sáng và bom nổ. Trong một hầm trú nhỏ, ông phát hiện một cô bé khoảng 7–8 tuổi, run rẩy ôm chặt một chiếc đèn dầu đã tắt.

“Hỏi ra mới biết em bị lạc gia đình sau một trận càn. Cái đèn dầu là thứ duy nhất em mang theo,” ông nói.

Giữa lúc nguy hiểm rình rập, ông Hòa và đồng đội vẫn thay phiên nhau chăm sóc cô bé. Họ dùng chính chút dầu hiếm hoi để thắp lại chiếc đèn. “Ánh đèn nhỏ xíu thôi, nhưng lúc đó nó làm cả căn hầm như ấm lên,” ông nhớ lại.

Sáng hôm sau, sau một đêm dài bom đạn, đơn vị tiếp tục hành quân. Trước khi rời đi, họ gửi cô bé cho một đoàn dân sơ tán. Cô bé cứ nắm chặt tay ông Hòa, hỏi: “Chú ơi, bao giờ hết chiến tranh?”

Ông không trả lời được. Chỉ xoa đầu em và nói: “Sớm thôi, rồi đèn sẽ không phải thắp trong hầm nữa.”

Nhiều năm sau, khi đất nước hòa bình, ông Hòa bất ngờ nhận được một lá thư. Người gửi chính là cô bé năm xưa – giờ đã trưởng thành. Trong thư, cô viết: “Chiếc đèn năm đó cháu vẫn giữ. Nó nhắc cháu nhớ rằng, ngay cả trong đêm tối nhất, vẫn có người thắp lên ánh sáng.”

Ông Hòa gấp lá thư lại, mắt đỏ hoe: “Chiến tranh lấy đi nhiều thứ, nhưng cũng để lại những điều không bao giờ tắt.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn