Bài viết

Ngọn đèn trong đêm bom

Ngọn đèn trong đêm bom

Ninh Bình04/05/2026Vũ Tuấn Anh ( sưu tầm ) (chi đoàn thôn Đại Bái)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng chiến tranh ác liệt, ở một làng quê nhỏ ven sông, có cậu bé tên Nam sống cùng mẹ. Cha Nam là bộ đội, đã ra mặt trận từ khi cậu còn rất nhỏ. Mỗi tối, khi tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời, cả làng lại tắt đèn, chui xuống hầm trú ẩn.

Nhưng trong căn nhà nhỏ của Nam, có một ngọn đèn dầu vẫn luôn được thắp sáng.

“Mẹ ơi, sao mình không tắt đèn như mọi người?” – Nam hỏi.

Mẹ xoa đầu cậu, nhẹ nhàng nói:
“Cha con ở nơi rất xa. Biết đâu, có lúc nào đó cha nhìn về phía này, thấy ánh đèn, sẽ biết rằng mẹ con mình vẫn bình yên.”

Nam không hiểu hết, nhưng từ hôm đó, cậu tự nhận nhiệm vụ mỗi tối đều châm đèn thật sớm.

Một đêm, bom rơi gần làng. Mặt đất rung chuyển, mái nhà rung lên bần bật. Người dân hô nhau chạy xuống hầm. Nam cũng vội kéo mẹ xuống, nhưng chợt khựng lại:

“Đèn… chưa tắt!”

Cậu quay lại, bất chấp tiếng bom, lao vào nhà để tắt ngọn đèn. Khi trở xuống hầm, tay cậu vẫn run lên vì sợ, nhưng ánh mắt lại rất kiên định.

Mẹ ôm chặt Nam, nước mắt rơi:
“Con trai mẹ lớn rồi…”

Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc. Một ngày, cha Nam trở về. Ông kể:
“Có những đêm giữa rừng, cha tưởng như lạc mất hy vọng. Nhưng mỗi lần nghĩ đến ngôi nhà nhỏ và ánh đèn ấy… cha lại có thêm sức mạnh để sống và chiến đấu.”

Nam lặng người. Cậu không ngờ rằng ngọn đèn nhỏ bé mình giữ gìn lại có thể trở thành niềm tin lớn lao đến vậy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn