Ngọn đèn trong đêm bom
Nói về bom đạn trong đêm
Câu chuyện: “Ngọn đèn trong đêm bom”
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, ở một ngôi làng nhỏ ven sông có cô bé tên Lan mới mười ba tuổi. Cha đi bộ đội, mẹ làm y tá ở tuyến sau nên Lan sống cùng bà ngoại.
Mỗi đêm, máy bay địch thường kéo đến ném bom. Cả làng phải tắt hết đèn để tránh bị phát hiện. Nhưng ở đầu làng có một căn hầm cứu thương, nơi các chiến sĩ bị thương được đưa về chữa trị. Đường vào hầm rất tối và khó đi.
Một hôm trời mưa lớn, bom nổ liên tiếp làm cây cối đổ ngổn ngang. Một đoàn cáng thương đang cố đưa bộ đội vào hầm nhưng không nhìn rõ đường. Nghe tiếng gọi thất thanh ngoài sân, Lan liền lấy chiếc đèn dầu nhỏ của bà rồi chạy ra đầu ngõ.
Bà ngoại lo lắng:
– Nguy hiểm lắm cháu ơi!
Nhưng Lan vẫn kiên quyết:
– Nếu không có ánh sáng, các chú bộ đội sẽ không vào được hầm mất bà ạ!
Giữa tiếng bom rung trời, cô bé đứng nép bên bờ tre, lấy áo che cho ngọn đèn khỏi tắt. Ánh sáng nhỏ bé ấy đã giúp đoàn cáng tìm đúng lối đi an toàn.
Sau trận bom, một chú bộ đội nắm tay Lan xúc động nói:
– Cháu nhỏ nhưng dũng cảm lắm. Ngọn đèn của cháu sáng hơn cả sao trời đêm nay.
Lan chỉ mỉm cười. Trong lòng cô bé hiểu rằng, trong thời hoa lửa của dân tộc, ai cũng muốn góp một phần nhỏ bé để bảo vệ quê hương.
Ý nghĩa câu chuyện:
Câu chuyện ca ngợi lòng dũng cảm, tinh thần yêu nước và sự hy sinh thầm lặng của những con người Việt Nam trong thời chiến. Dù nhỏ tuổi, mỗi người vẫn có thể góp sức mình cho Tổ quốc.



