Người có công giúp đỡ cách mạng

Ngọn Đèn Trong Đêm Bom

Câu chuyện kể về một cô bé sống trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, nơi bom đạn không chỉ phá hủy làng mạc mà còn thử thách lòng dũng cảm và tình người. Giữa bóng tối chiến tranh, một ngọn đèn nhỏ đã trở thành biểu tượng của hy vọng.

Thái Nguyên10/06/2026Trần Ngọc Ánh (Khoa SInh học)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1967, làng của Lan Anh nằm bên một tuyến đường chiến lược nên thường xuyên bị máy bay ném bom. Mỗi khi còi báo động vang lên, cả làng lại vội vã chui xuống hầm trú ẩn. Những ngày đó, tuổi thơ của Lan Anh không có tiếng cười trọn vẹn, chỉ có tiếng bom rền và những đêm mất ngủ.

Một buổi tối, sau một trận bom lớn, cả làng chìm trong bóng tối vì trạm điện bị phá hủy. Mẹ của Lan Anh bị thương nhẹ, còn cha cô thì đang làm nhiệm vụ ở xa. Trong căn hầm nhỏ, mọi người đều im lặng vì lo sợ máy bay quay lại.

Lan Anh lúc đó mới 12 tuổi, nhưng cô bé đã quyết định làm một việc khiến ai cũng bất ngờ. Em lặng lẽ bò ra khỏi hầm, mang theo chiếc đèn dầu nhỏ – thứ tài sản quý giá còn sót lại của gia đình.

Ngoài trời, khói bụi vẫn còn mù mịt, đất đá ngổn ngang. Lan Anh run rẩy nhưng vẫn cố giữ cho ngọn lửa không tắt. Em đặt chiếc đèn ở đầu con đường làng – nơi nhiều người bị thương đang cố tìm đường quay về.

Ánh đèn nhỏ bé ấy đã giúp những người trong làng nhìn thấy lối đi, tìm được hầm trú ẩn và giúp nhau băng bó vết thương. Có người sau này kể lại: “Nếu không có ngọn đèn đó, có lẽ tôi đã không tìm được đường sống.”

Khi Lan Anh quay lại hầm, mẹ ôm chầm lấy em, vừa khóc vừa trách yêu. Nhưng ánh mắt của mọi người trong hầm lúc đó không còn là sợ hãi nữa, mà là sự ấm áp và niềm tin.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh kết thúc, Lan Anh trở thành một giáo viên. Mỗi lần kể lại câu chuyện năm xưa, bà vẫn nói:

“Trong chiến tranh, thứ quý giá nhất không phải là sự sống sót, mà là cách con người giữ được ánh sáng trong lòng mình.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn