Ngọn đèn trong đêm bom
Câu chuyện kể về một đêm giữa thời kỳ Chiến tranh Việt Nam, khi những con người bình dị vẫn âm thầm giữ vững niềm tin và tiếp sức cho tiền tuyến bằng lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng.
Ông Nguyễn Văn Hòa khi ấy mới tròn 17 tuổi, là một dân công hỏa tuyến ở một vùng quê miền Trung. Công việc của ông là gùi gạo, chuyển thuốc men và dẫn đường cho bộ đội đi qua những cánh rừng rậm rạp, nơi ngày đêm vang tiếng máy bay và bom đạn.
Một đêm nọ, trời tối đen như mực. Cả đoàn đang dừng chân bên bìa rừng thì bất ngờ nghe tiếng máy bay từ xa vọng lại. Mọi người nhanh chóng tắt hết đèn, nằm rạp xuống đất. Chỉ một ánh sáng nhỏ cũng có thể khiến cả đoàn gặp nguy hiểm.
Nhưng đúng lúc ấy, một chiến sĩ trẻ trong đoàn bị sốt cao, mê man. Nếu không có ánh sáng để pha thuốc và chăm sóc, tính mạng cậu có thể gặp nguy hiểm. Cả đoàn lặng im, ai cũng lo lắng nhưng không ai dám bật đèn.
Ông Hòa kể lại:
“Lúc đó tôi run lắm, nhưng nghĩ đến cậu ấy còn trẻ quá, không thể bỏ mặc được.”
Ông lặng lẽ lấy trong túi ra một chiếc đèn dầu nhỏ, che kín bằng áo mưa, chỉ hé một khe sáng vừa đủ. Ánh đèn le lói trong lòng bàn tay ông như một ngọn lửa nhỏ giữa đêm đen. Dưới ánh sáng ấy, mọi người nhanh chóng pha thuốc, lau người cho chiến sĩ bị sốt.
May mắn thay, sau gần một giờ, tiếng máy bay xa dần. Người chiến sĩ cũng dần tỉnh lại. Cả đoàn thở phào nhẹ nhõm.
Sau này, khi nhớ lại, ông Hòa chỉ cười hiền:
“Ngọn đèn hôm đó nhỏ thôi, nhưng tôi nghĩ nó không chỉ cứu một người, mà còn giữ được niềm tin cho cả đoàn.”



