Ngọn Đèn Trong Đêm Bom
Câu chuyện kể về những ngày tháng khốc liệt trong thời chiến, khi giữa bom đạn ác liệt, tình người và lòng dũng cảm vẫn âm thầm tỏa sáng qua những hành động nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa.
Tôi là Nguyễn Văn Hòa, khi ấy mới tròn hai mươi tuổi, một chiến sĩ thông tin đóng quân tại một vùng quê miền Trung đầy gió Lào và cát trắng. Những năm tháng đó, chiến tranh như một cơn bão không ngừng nghỉ, ngày nào cũng có tiếng bom rơi, đất trời rung chuyển.
Đêm hôm ấy, bầu trời đen kịt. Chúng tôi vừa nhận lệnh phải giữ liên lạc thông suốt bằng mọi giá. Trạm thông tin nằm trên một quả đồi thấp, xung quanh chỉ có vài mái nhà tranh thưa thớt. Điện bị cắt từ lâu, mọi hoạt động đều trông vào những chiếc đèn dầu leo lét.
Khoảng nửa đêm, máy bay địch bắt đầu oanh tạc. Tiếng còi báo động vang lên xé toạc màn đêm. Chúng tôi lao vào vị trí, tay vẫn giữ chặt dây máy, tai áp sát ống nghe. Đúng lúc đó, một quả bom rơi gần trạm, đất đá văng tung tóe, cột ăng-ten bị đứt gãy.
Liên lạc gián đoạn.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, tôi gần như tuyệt vọng. Nhưng rồi, từ dưới chân đồi, một ánh đèn dầu bập bùng tiến lại. Đó là bà cụ Tư – người dân sống gần trạm. Bà run run nhưng ánh mắt rất kiên định, trên tay cầm chiếc đèn dầu và một cuộn dây điện cũ.
“Các chú dùng tạm cái này, đừng để mất liên lạc…” – giọng bà khàn nhưng dứt khoát.
Không kịp nghĩ nhiều, chúng tôi nhanh chóng nối lại dây, dựng tạm ăng-ten bằng tre. Ánh đèn dầu nhỏ bé của bà trở thành nguồn sáng duy nhất giúp chúng tôi thao tác trong đêm tối mịt mùng.
Bom vẫn nổ, đất vẫn rung, nhưng trong ánh sáng ấy, tôi cảm thấy có một thứ gì đó mạnh hơn cả sợ hãi – đó là niềm tin.
Nhờ sự giúp đỡ của bà cụ, đường dây liên lạc được khôi phục. Mệnh lệnh được truyền đi kịp thời, đơn vị phía trước tránh được một trận tập kích lớn.
Sau đêm ấy, bà cụ Tư lặng lẽ trở về căn nhà nhỏ như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Nhưng với tôi, và với cả đơn vị, ánh đèn dầu của bà đã trở thành một ngọn lửa không bao giờ tắt.
Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, mỗi lần nhớ lại, tôi vẫn thấy rõ ánh đèn chập chờn trong đêm bom năm ấy – một ánh sáng nhỏ bé nhưng đủ soi rọi cả một thời hoa lửa.



