Ngọn đèn trong đêm của bà Nông Thị Vui
Nông Thị Vui Nà Phặc, Thái Nguyên
Ở một vùng quê yên bình, có một người phụ nữ tên là Nông Thị Vui. Bà là em dâu của liệt sĩ Dương Văn Việt – người đã hy sinh khi còn rất trẻ để bảo vệ Tổ quốc.
Ngày nhận tin anh Việt hy sinh, cả gia đình lặng đi trong nỗi đau. Nhưng trong nước mắt, bà Vui vẫn luôn nói với các con và bà con trong làng rằng:
“Anh Việt đã ngã xuống để đất nước được bình yên. Chúng ta phải sống thật tốt để không phụ sự hy sinh đó.”
Từ đó, bà Vui trở thành người luôn gìn giữ ký ức về người liệt sĩ trong gia đình. Trong căn nhà nhỏ, bà treo trang trọng tấm ảnh của anh Việt trên bàn thờ. Mỗi ngày thắp nén hương, bà lại kể cho con cháu nghe về người anh dũng cảm – người đã ra đi vì quê hương.
Không chỉ chăm lo cho gia đình, bà còn tích cực giúp đỡ hàng xóm, tham gia các hoạt động của thôn xóm. Ai trong làng cũng quý bà vì sự hiền hậu và tấm lòng nghĩa tình.
Đối với bà, ký ức về liệt sĩ Dương Văn Việt giống như một ngọn đèn nhỏ trong đêm. Ngọn đèn ấy nhắc bà và cả gia đình phải sống tử tế, yêu thương nhau và trân trọng hòa bình.
Và cứ như thế, qua năm tháng, câu chuyện về người liệt sĩ và người em dâu tận tụy vẫn được kể lại, như một bài học giản dị nhưng sâu sắc về lòng biết ơn và tình thân trong mỗi gia đình Việt Nam.


