Ngọn đèn trong đêm đói
Ngọn đèn trong đêm đói
Năm ấy đói kém tràn về Làng Bông.
Ông Khánh gom từng nắm thóc còn lại.
Không giữ cho riêng mình, ông chia đều từng nhà.
Đêm đến, ông thắp ngọn đèn dầu leo lét.
Ngồi ghi lại ai thiếu, ai cần giúp thêm.
Gió lùa qua vách nhưng lòng ông ấm lạ.
Người làng gọi ông là “ngọn đèn sống”.
Nhờ ông, nhiều gia đình qua cơn đói.
Ánh sáng ấy không tắt theo năm tháng.
Mãi là hoa lửa giữa lòng người.


