Ngọn đèn trong đêm
Đêm cuối thu năm 1973, mưa rừng xối xả. Đơn vị của anh Quang dừng chân tại một trạm giao liên trên tuyến đường Trường Sơn sau nhiều ngày hành quân liên tục. Cả khu rừng chìm trong bóng tối để tránh sự phát hiện của máy bay địch.
Đêm cuối thu năm 1973, mưa rừng xối xả. Đơn vị của anh Quang dừng chân tại một trạm giao liên trên tuyến đường Trường Sơn sau nhiều ngày hành quân liên tục. Cả khu rừng chìm trong bóng tối để tránh sự phát hiện của máy bay địch.
Trong căn lán nhỏ lợp lá cọ, chỉ có một ngọn đèn dầu được che kín bằng chiếc lon sữa bò đục vài lỗ nhỏ. Ánh sáng yếu ớt ấy đủ để người y tá băng bó vết thương cho những chiến sĩ bị sốt rét và xây xát sau chặng đường dài.
Đêm ấy, Quang bị sốt cao. Anh nằm mê man, liên tục gọi tên mẹ. Người y tá trẻ thức trắng, vừa thay khăn hạ sốt, vừa động viên:
– Cố lên đồng chí! Chúng ta sắp đến đích rồi.
Ngọn đèn vẫn âm thầm cháy suốt đêm. Mỗi lần dầu gần cạn, người giao liên lại cẩn thận chắt từng giọt dầu còn lại để giữ ánh sáng không tắt.
Gần sáng, cơn sốt của Quang dịu dần. Mở mắt nhìn thấy ngọn đèn vẫn còn le lói, anh khẽ hỏi:
– Đèn vẫn chưa tắt sao?
Người y tá mỉm cười:
– Đèn còn sáng thì chúng tôi còn ở bên đồng chí.
Câu nói giản dị ấy theo Quang suốt cuộc đời.
Sau ngày đất nước thống nhất, Quang trở thành bác sĩ. Trong phòng làm việc của mình, ông luôn đặt một chiếc đèn dầu cũ giống hệt chiếc đèn năm xưa.
Nhiều người hỏi vì sao không cất nó vào tủ kính.
Ông nhẹ nhàng đáp:
– Chiếc đèn này nhắc tôi rằng, giữa những lúc khó khăn nhất của cuộc đời, chỉ cần còn một ánh sáng của niềm tin và tình người thì con người sẽ có thêm sức mạnh để vượt qua.
Mỗi dịp gặp mặt đồng đội, Quang lại thắp ngọn đèn ấy. Ánh lửa nhỏ bập bùng soi lên những mái đầu đã bạc trắng. Họ cùng nhau nhớ về những người đã mãi mãi nằm lại trên dãy Trường Sơn và về những đêm mưa bom, khi một ngọn đèn dầu nhỏ bé đã sưởi ấm cả một căn lán.
Đối với họ, ngọn đèn ấy không chỉ xua tan bóng tối của núi rừng, mà còn thắp sáng niềm tin vào ngày đất nước hòa bình. Ánh sáng ấy tuy nhỏ bé nhưng chưa bao giờ tắt trong ký ức của những người lính năm xưa và sẽ còn được truyền lại cho các thế hệ mai sau như một biểu tượng của lòng nhân ái, sự hy sinh và khát vọng sống.


