NGỌN ĐÈN TRONG ĐÊM HOA LỬA
NGỌN ĐÈN TRONG ĐÊM HOA LỬA
Đêm rừng tối đặc, chỉ còn le lói ánh đèn dầu trong hầm trú ẩn. Minh – một chiến sĩ thông tin – cúi sát chiếc máy vô tuyến, tai lắng nghe từng tín hiệu yếu ớt từ mặt trận phía trước. Ngoài kia, bom vẫn nổ dồn dập, mặt đất rung lên từng hồi như nhịp tim dồn dập của chiến trường.
Đơn vị Minh có nhiệm vụ giữ cho đường dây liên lạc không bị gián đoạn. Một mệnh lệnh chậm trễ có thể khiến cả đội hình rơi vào nguy hiểm. Trong một trận càn ác liệt, đường dây bị đứt. Không do dự, Minh xung phong bò ra giữa làn mưa đạn để nối lại dây.
Mảnh pháo xé gió lao qua, đất đá tung lên mù mịt. Minh ngã xuống, bàn tay vẫn nắm chặt đoạn dây đứt. Trước khi ngất đi, anh kịp nối lại mạch liên lạc, để tín hiệu được truyền về kịp thời.
Nhờ đó, đơn vị phía trước thoát khỏi vòng vây. Nhưng Minh không bao giờ trở lại căn hầm nhỏ nơi ánh đèn dầu vẫn cháy suốt đêm.
Nhiều năm sau, trên vùng đất từng là chiến trường, một cột mốc tưởng niệm được dựng lên. Mỗi khi đêm xuống, ánh đèn đường hắt lên bầu trời yên bình. Người ta nói, trong ánh sáng ấy, vẫn có một ngọn đèn vô hình – ngọn đèn của những con người đã thắp sáng con đường độc lập bằng chính tuổi xuân của mình.
Một thời hoa lửa đã đi qua, nhưng ngọn đèn hy sinh thì không bao giờ tắt.



