Bài viết

NGỌN ĐÈN TRONG ĐÊM KHÔNG NGỦ

NGỌN ĐÈN TRONG ĐÊM KHÔNG NGỦ

Lào Cai04/05/2026Đoàn xã Yên Thành (Đoàn xã Yên Thành)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm trong rừng sâu thường đến rất nhanh. Chỉ một lúc trước còn thấy ánh chiều, vậy mà chớp mắt đã là một khoảng tối dày đặc. Trong căn hầm nhỏ, một ngọn đèn dầu được thắp lên, ánh sáng yếu ớt nhưng đủ để soi rõ những gương mặt mệt mỏi.

Anh Vũ ngồi dựa vào vách đất, tay cầm cuốn sổ nhỏ. Anh là người duy nhất trong đơn vị còn giữ thói quen ghi chép. Mỗi ngày, dù mệt đến đâu, anh vẫn viết vài dòng. Không phải để kể công, mà để giữ lại những điều đang trôi qua.

“Viết làm gì cho cực vậy?” một người hỏi.

Anh chỉ cười:
“Để sau này còn nhớ.”

Nhưng trong lòng anh, còn một lý do khác. Anh sợ rằng nếu không viết, những khuôn mặt này, những câu chuyện này sẽ biến mất như chưa từng tồn tại.

Đêm ấy, đơn vị vừa trải qua một trận đánh dài. Không ai ngủ được. Có người nằm im, mắt mở trừng trừng. Có người lặng lẽ nhìn ngọn đèn.

Bỗng có tiếng nói nhỏ:
“Nếu mai không còn nữa, tụi mình có ai nhớ không?”

Câu hỏi rơi vào im lặng.

Anh Vũ cúi xuống, viết thêm một dòng.

Anh không trả lời, nhưng trong lòng đã có câu trả lời.

Những ngày sau đó, cuốn sổ của anh dày lên. Nhưng rồi, trong một trận đánh lớn, anh đã không kịp mang nó theo.

Sau chiến tranh, cuốn sổ được tìm thấy.

Những dòng chữ nguệch ngoạc, có chỗ nhòe đi vì nước, nhưng vẫn đọc được.

Người ta không biết hết những con người trong đó, nhưng biết rằng họ đã từng sống, từng chiến đấu, từng hy vọng.

Ngọn đèn năm ấy đã tắt.

Nhưng ánh sáng của nó vẫn còn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn