Ngọn đèn trong đêm không trăng
Đêm ấy không có trăng.
Bầu trời đen đặc như mực, chỉ có những đốm sáng le lói của đạn pháo xa xa. Con đường làng gần như biến mất trong bóng tối, chỉ còn lại những vệt đất lầy lội và dấu chân vội vã.
An đứng trước căn nhà nhỏ, tay cầm chiếc đèn dầu. Ngọn lửa run rẩy theo từng cơn gió, soi lên gương mặt còn rất trẻ của cô.
“Mẹ, con đi đây.”
Người mẹ không nói gì. Bà chỉ nắm chặt tay con gái, rồi buông ra rất chậm, như thể nếu giữ thêm một chút nữa, bà sẽ không đủ can đảm để buông.
An quay đi, bước nhanh ra con đường tối.
Cô là giao liên. Công việc của cô là mang tin, dẫn đường, và đôi khi… làm những việc mà không ai muốn nói thành lời.
Đêm nay, cô phải dẫn một tổ trinh sát vượt qua cánh đồng đang bị kiểm soát.
Họ chờ cô ở đầu làng.
“Em là An?” – một người hỏi.
Cô gật đầu.
“Đi theo em. Không được bật đèn. Không được nói chuyện.”
Họ lặng lẽ bước đi. Tiếng chân dẫm lên bùn nghe rõ đến mức ai cũng thấy tim mình đập mạnh hơn.
Đến giữa cánh đồng, An bất ngờ giơ tay ra hiệu dừng lại.
“Có gì vậy?” – một người thì thầm.
Cô cúi xuống, sờ tay lên mặt đất.
“Có dây thép… bẫy.”
Cả nhóm lặng đi.
Nếu đi thêm vài bước nữa, có lẽ họ đã kích hoạt mìn.
Người chỉ huy nhìn An, ánh mắt thay đổi. Không còn là sự nghi ngờ ban đầu, mà là sự tin tưởng.
Họ đi vòng, chậm hơn, cẩn thận hơn.
Gần đến bìa rừng, tiếng động cơ vang lên. Ánh đèn pha quét ngang cánh đồng như những lưỡi dao sáng.
“Ẩn nấp!” – An thì thầm gấp gáp.
Mọi người lao xuống những hố bom cũ.
Chiếc xe dừng lại không xa. Tiếng giày đinh bước xuống đất. Ánh đèn lia qua từng bụi cây.
An nằm ép sát xuống bùn. Tim cô đập dồn dập. Cô cảm nhận rõ từng nhịp thở của chính mình.
Một tia sáng dừng lại ngay chỗ cô.
Cô nhắm mắt.
Nếu bị phát hiện, cả tổ sẽ bị lộ.
Một giây… hai giây…
Rồi ánh đèn chuyển đi.
Chiếc xe rời khỏi, để lại sự im lặng nặng nề.
Không ai nói gì, nhưng ai cũng biết họ vừa đi qua ranh giới rất mỏng giữa sống và chết.
Khi vào đến rừng, người chỉ huy quay sang An:
“Em quay về được không?”
An nhìn con đường phía sau – con đường tối đen, nơi nguy hiểm vẫn còn đó.
Cô gật đầu.
“Được.”
“Hay là đi cùng chúng tôi?”
An lắc đầu.
“Em còn mẹ.”
Câu trả lời đơn giản, nhưng khiến người ta không thể nói thêm gì.
Cô quay lại, một mình bước vào cánh đồng đen.
Lần này, không còn ai đi sau lưng cô.
Chỉ có bóng tối.
Và chiếc đèn dầu nhỏ, cô lấy ra từ túi áo.
Cô châm lửa.
Ánh sáng yếu ớt bùng lên, như một dấu hiệu.
Xa xa, trong làng, một ngọn đèn khác cũng được thắp lên.
Rồi một ngọn nữa.
Những ánh đèn nhỏ nối nhau, như những vì sao dưới mặt đất.
Đó là cách họ dẫn đường cho nhau trong đêm không trăng.
Khi An về đến nhà, mẹ cô vẫn ngồi đó, bên ngọn đèn.
“Con về rồi.”
Người mẹ chỉ nói vậy, nhưng giọng bà run nhẹ.
An đặt chiếc đèn xuống bàn. Ngọn lửa vẫn cháy, nhỏ bé nhưng bền bỉ.
Ngoài kia, chiến tranh vẫn tiếp diễn.
Nhưng trong căn nhà nhỏ ấy, ánh sáng vẫn còn.
Và chừng nào ánh sáng còn, con người vẫn chưa mất hy vọng.



