Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Ngọn Đèn Trong Đêm Lửa (1)

Một câu chuyện giản dị nhưng xúc động về tình người trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Giữa bom đạn và mất mát, một hành động nhỏ đã trở thành ánh sáng sưởi ấm lòng người.

Ninh Bình20/04/2026Nguyễn Thị Dịu Hương (tổ dân phố 2)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi tên là Nguyễn Văn Minh. Năm ấy, tôi vừa tròn mười sáu tuổi, sống ở một làng nhỏ ven sông. Đó là thời kỳ chiến tranh ác liệt, ngày nào cũng có tiếng máy bay và những lần sơ tán vội vã.

Một buổi tối, làng tôi bị đánh phá. Mọi người chạy tán loạn, ai cũng chỉ kịp mang theo những gì cần thiết nhất. Trong lúc hoảng loạn, tôi thấy một em bé khoảng chừng năm tuổi đang đứng khóc giữa con đường đất, không có ai bên cạnh.

Không suy nghĩ nhiều, tôi chạy lại bế em lên và tìm chỗ trú ẩn. Đêm hôm đó, chúng tôi trú trong một căn hầm nhỏ. Em bé nắm chặt tay tôi, run rẩy. Tôi lấy chiếc đèn dầu nhỏ mang theo, thắp lên để em bớt sợ.

Ánh đèn yếu ớt nhưng đủ để em ngừng khóc. Em nhìn tôi và hỏi:

“Anh ơi, mẹ em có đến không?”

Tôi nghẹn lại, chỉ biết khẽ gật đầu để em yên tâm. Đêm đó, tôi thức trắng, vừa trông em vừa lắng nghe tiếng động bên ngoài.

Sáng hôm sau, khi mọi thứ tạm yên, tôi đưa em đi tìm người thân. Cuối cùng, chúng tôi gặp lại mẹ em ở khu tập trung. Người mẹ ôm chặt con, khóc nức nở. Bà quay sang cảm ơn tôi, đôi mắt đầy biết ơn mà tôi không bao giờ quên.

Chiến tranh rồi cũng qua đi, nhưng hình ảnh đêm hôm đó—ánh đèn nhỏ trong căn hầm tối và bàn tay bé xíu nắm chặt tay tôi—vẫn còn in sâu trong ký ức.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn