Bài viết

Ngọn đèn trong đêm lửa (1)

Ninh Bình26/04/2026Ban Biên tập tổng hợp1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng chiến tranh, quê hương tôi chìm trong khói lửa. Người ta gọi đó là “thời hoa lửa” – vừa đau thương, vừa rực cháy bởi lòng dũng cảm của con người.

Hồi ấy, tôi mới mười bốn tuổi. Làng tôi nằm cạnh một con đường nhỏ, nơi bộ đội thường qua lại. Ban ngày, mọi thứ có vẻ yên bình, nhưng đêm xuống lại là lúc tiếng máy bay và bom đạn vang lên không dứt.

Nhà tôi nghèo, chỉ có hai mẹ con. Cha tôi đã ra mặt trận từ lâu. Mẹ thường nói:

“Dù khó khăn thế nào, con cũng phải sống cho xứng đáng với cha.”

Một đêm nọ, khi cả làng vừa tắt đèn đi ngủ, bỗng có tiếng gõ cửa dồn dập. Mẹ tôi mở cửa, một chú bộ đội đứng đó, khuôn mặt lấm lem nhưng ánh mắt rất kiên định. Chú nói cần nghỉ nhờ một lát và hỏi đường sang làng bên.

Mẹ tôi nhanh chóng dọn chỗ cho chú nghỉ. Tôi nhìn chú, thấy trong ánh mắt ấy có điều gì đó vừa mệt mỏi vừa mạnh mẽ. Trước khi đi, chú nhờ tôi:

“Cháu có thể cầm chiếc đèn này, dẫn chú ra đầu làng được không?”

Tôi hơi sợ, vì bên ngoài trời tối đen và có thể nguy hiểm. Nhưng nhìn chú, tôi gật đầu.

Hai chú cháu bước ra con đường làng. Tôi cầm chiếc đèn dầu nhỏ, ánh sáng leo lét soi lối. Gió thổi mạnh làm ngọn lửa chập chờn, nhưng tôi vẫn cố giữ cho nó không tắt.

Đột nhiên, tiếng máy bay vang lên. Tim tôi đập dồn dập. Tôi muốn chạy, nhưng chú bộ đội đặt tay lên vai tôi, nói nhỏ:

“Đừng sợ, cứ đi tiếp.”

Lúc ấy, tôi không biết lấy đâu ra can đảm, chỉ biết nắm chặt chiếc đèn và bước tiếp. Ánh sáng nhỏ bé ấy như dẫn đường không chỉ cho chú, mà còn cho chính tôi vượt qua nỗi sợ.

Khi đến đầu làng, chú dừng lại, nhìn tôi và nói:

“Cảm ơn cháu. Ánh đèn này không chỉ soi đường, mà còn là niềm tin.”

Chú rời đi trong bóng đêm. Tôi đứng đó rất lâu, tay vẫn cầm chiếc đèn đang cháy.

Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc. Tôi vẫn nhớ mãi đêm hôm ấy – đêm mà một đứa trẻ như tôi đã học được thế nào là dũng cảm.

Bây giờ, mỗi khi nhìn thấy ánh đèn trong đêm, tôi lại nhớ đến “thời hoa lửa” – nơi mà ngay cả những ngọn lửa nhỏ bé nhất cũng có thể thắp lên niềm hy vọng lớn lao.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn