Cựu chiến binh

Ngọn Đèn Trong Đêm Lửa

Một người lính trẻ trong những năm chiến tranh khốc liệt đã giữ vững niềm tin và tình người giữa bom đạn, với ký ức không thể quên về một đêm định mệnh nơi tuyến lửa.

Thái Nguyên09/04/2026Tô Nguyễn Hoàng Mai (Chi đoàn Trường THCS Hồng Tiến)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Nguyễn Văn Hòa, khi ấy mới tròn hai mươi tuổi, khoác lên mình bộ quân phục còn thơm mùi vải mới. Năm đó, chiến trường rực lửa, trời đêm không còn tối mà sáng rực bởi pháo sáng và những đợt bom rền vang.

Đơn vị tôi đóng quân gần một ngôi làng nhỏ đã bị tàn phá gần hết. Người dân sơ tán, chỉ còn lại vài mái nhà cháy dở và một bà cụ không chịu rời đi. Bà nói: “Tôi đi rồi thì ai thắp hương cho ông nhà tôi.”

Một đêm, khi pháo kích dồn dập hơn thường lệ, chúng tôi được lệnh giữ vị trí bằng mọi giá. Đạn bay xé gió, đất rung chuyển. Giữa lúc hỗn loạn, tôi chợt thấy một ánh đèn le lói từ phía ngôi nhà cũ của bà cụ.

Không kịp suy nghĩ, tôi lao ra khỏi công sự, bò qua từng đoạn hào đổ nát để đến nơi. Bà cụ đang run rẩy, tay ôm chiếc đèn dầu, cố che cho nó không tắt. Bà nói: “Đèn mà tắt thì ông ấy không tìm được đường về…”

Tôi nghẹn lại. Ngoài kia là chiến tranh, nhưng trong căn nhà nhỏ ấy, có một thứ gì đó thiêng liêng hơn tất cả.

Tôi đưa bà xuống hầm trú ẩn, đặt chiếc đèn ở góc kín gió. Suốt đêm hôm đó, tôi không rời khỏi nơi ấy, vừa canh gác vừa giữ cho ngọn đèn không tắt.

Rạng sáng, pháo ngừng. Làng im lặng đến lạ. Bà cụ nắm tay tôi, nước mắt lăn dài: “Còn người là còn nhà, con ạ.”

Sau trận ấy, tôi trở lại đơn vị. Ngôi làng rồi cũng được tái thiết, bà cụ không còn nữa, nhưng mỗi lần nhớ lại, tôi vẫn thấy ánh đèn ấy — nhỏ bé, nhưng kiên cường giữa biển lửa.

Chiến tranh có thể phá hủy mọi thứ, nhưng không thể dập tắt được ánh sáng của lòng người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn