Người hoạt động cách mạng trước năm 1945

Ngọn Đèn Trong Đêm Lửa

Ninh Bình16/04/2026Lê Ninh Giang (THPT Gia Viễn C)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng kháng chiến đầy gian khổ, giữa núi rừng Việt Bắc mịt mùng sương và bom đạn, Phạm Văn Đồng hiện lên không chỉ là một nhà lãnh đạo, mà còn là một con người của ý chí và lòng tận tụy.

Một đêm nọ, khi chiến sự đang diễn ra ác liệt, căn lán nhỏ nơi ông làm việc chỉ le lói ánh đèn dầu. Ngoài kia, tiếng máy bay gầm rú, từng đợt bom rung chuyển cả núi rừng. Mọi người đều được lệnh sơ tán xuống hầm trú ẩn.

Nhưng ông vẫn ngồi đó.

Trước mặt ông là những bản báo cáo, những lá thư từ tiền tuyến gửi về. Mỗi dòng chữ là một phần của cuộc chiến, là sinh mệnh của biết bao con người. Ông đọc chậm rãi, ghi chú cẩn thận, như thể từng quyết định của mình đều phải cân nhắc đến tận cùng.

Một cán bộ trẻ lo lắng chạy vào:
“Thưa anh, bom địch gần lắm rồi, xin anh xuống hầm!”

Ông ngẩng lên, ánh mắt bình tĩnh:
“Còn bao nhiêu báo cáo chưa đọc?”

Ông ngẩng lên, ánh mắt bình tĩnh:
“Còn bao nhiêu báo cáo chưa đọc?”

“Dạ… vẫn còn một số ạ.”

Ông khẽ gật đầu:
“Việc của các chiến sĩ ngoài kia còn nguy hiểm hơn nhiều. Mình ở đây, phải làm cho xong việc.”

Tiếng bom lại nổ dồn dập. Đất đá rơi lả tả trên mái lán. Nhưng ngọn đèn dầu vẫn cháy, và ông vẫn ngồi đó – lặng lẽ, kiên định.

Đến khi mọi việc tạm ổn, ông mới đứng dậy, phủi nhẹ lớp bụi trên vai.

Không ai nói gì, nhưng ai cũng hiểu: chính sự bình tĩnh và trách nhiệm ấy đã tiếp thêm niềm tin cho tất cả.

Trong thời hoa lửa, không chỉ những người cầm súng mới là anh hùng. Những con người như Phạm Văn Đồng – âm thầm gánh vác trách nhiệm lớn lao, giữ vững “trận địa” của mình – cũng chính là những ngọn đèn không bao giờ tắt giữa đêm dài chiến tranh.

Và ánh sáng ấy, đến hôm nay, vẫn còn soi đường cho các thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn