Bài viết

NGỌN ĐÈN TRONG ĐÊM LỬA

Bà tôi khi ấy mới ngoài hai mươi tuổi, sống ở một vùng quê nghèo. Chiến tranh lan đến, làng xóm bị bom đạn tàn phá, cuộc sống đảo lộn hoàn toàn. Đàn ông trong làng lần lượt lên đường ra trận, chỉ còn lại phụ nữ, người già và trẻ nhỏ ở lại.

Lào Cai24/04/2026Nguyễn Hồng Vân (Chi đoàn trường Mầm Non Suối Giàng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người ta thường nói, trong chiến tranh, có những điều nhỏ bé nhưng lại tỏa sáng hơn bất cứ điều gì lớn lao. Với tôi, hình ảnh ấy chính là ngọn đèn dầu leo lét trong câu chuyện về bà ngoại tôi – một người phụ nữ bình dị đã sống trọn những năm tháng của “thời hoa lửa”.

Bà tôi khi ấy mới ngoài hai mươi tuổi, sống ở một vùng quê nghèo. Chiến tranh lan đến, làng xóm bị bom đạn tàn phá, cuộc sống đảo lộn hoàn toàn. Đàn ông trong làng lần lượt lên đường ra trận, chỉ còn lại phụ nữ, người già và trẻ nhỏ ở lại.

Bà không cầm súng, không trực tiếp chiến đấu nơi tiền tuyến, nhưng lại góp phần bằng cách của riêng mình. Bà tham gia đội dân công, ngày ngày gánh gạo, tải đạn, đêm về lại cùng mọi người đào hầm trú ẩn, chăm sóc thương binh.

Những đêm không trăng, cả làng chìm trong bóng tối. Chỉ có một ngọn đèn dầu nhỏ được thắp lên trong căn nhà tranh của bà. Ngọn đèn ấy không chỉ để soi sáng, mà còn là nơi bà cùng vài người phụ nữ khác ngồi vá áo cho bộ đội.

Bà kể lại rằng: “Áo rách thì vá, miễn sao các chú ngoài mặt trận có cái mặc cho ấm.” Từng đường kim mũi chỉ đều được bà làm rất cẩn thận, như gửi gắm vào đó cả tình thương và niềm hy vọng.

Có lần, một đoàn thương binh được đưa về làng. Trong số đó có một chàng trai trẻ bị thương nặng. Bà là người trực tiếp chăm sóc anh. Ban ngày, bà nấu cháo, thay băng. Ban đêm, bà ngồi bên cạnh, châm thêm dầu vào ngọn đèn để ánh sáng không tắt.

Chàng trai ấy từng hỏi: “Bác ơi, sao bác không ngủ?”

Bà chỉ cười hiền: “Bác ngủ thì ai canh đèn cho cháu.”

Ngọn đèn dầu nhỏ bé ấy đã trở thành điểm tựa tinh thần cho biết bao người lính xa nhà. Nhưng chiến tranh không bao giờ nhẹ tay với bất kỳ ai. Một đêm, bom bất ngờ rơi xuống làng. Tiếng nổ vang trời, ánh lửa bùng lên khắp nơi. Mọi người hoảng loạn chạy xuống hầm trú ẩn.

Bà tôi lúc đó vẫn đang ở trong nhà, bên cạnh người thương binh chưa thể di chuyển. Không kịp suy nghĩ, bà quay lại, dìu anh xuống hầm. Trong khoảnh khắc ấy, mái nhà sập xuống sau lưng họ

Họ thoát chết trong gang tấc. Nhưng khi quay lại, căn nhà nhỏ – nơi có ngọn đèn dầu thân thuộc – đã không còn nữa.

Sau đêm đó, bà vẫn tiếp tục công việc của mình. Không còn nhà, bà dựng tạm một túp lều. Không còn đèn, bà xin lại một chiếc đèn cũ, tiếp tục thắp sáng mỗi đêm.

Bà nói:“Chỉ cần còn người, còn ánh sáng.” Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc. Làng quê dần hồi sinh. Những mái nhà mới mọc lên, trẻ con lại ríu rít đến trường.

Bà tôi giờ đã già, nhưng vẫn giữ lại chiếc đèn dầu năm xưa. Ngọn đèn đã cũ, thân đèn ám khói, nhưng mỗi khi nhìn vào, bà lại nhớ về một thời không thể nào quên.

Bà nói với tôi: “Hồi đó khổ thật, nhưng ai cũng sống hết lòng vì nhau.”

Tôi chợt hiểu, “thời hoa lửa” không chỉ là những trận chiến oanh liệt, mà còn là những câu chuyện bình dị như thế – nơi con người sống với nhau bằng tình thương, bằng sự hy sinh thầm lặng.

Ngọn đèn của bà tuy nhỏ bé, nhưng đã soi sáng cả một thời kỳ đầy gian khó. Nó giống như chính những con người của thời hoa lửa – âm thầm, giản dị nhưng vô cùng vĩ đại.

Hôm nay, khi chúng ta được sống trong hòa bình, những ngọn đèn điện sáng rực khắp nơi, có lẽ ít ai còn nhớ đến ánh sáng yếu ớt của một ngọn đèn dầu năm xưa.

Nhưng với tôi, đó là ánh sáng đẹp nhất – ánh sáng của lòng người, của sự hy sinh và của niềm tin không bao giờ tắt.

“Thời hoa lửa” đã qua, nhưng những ngọn đèn như thế sẽ mãi cháy trong ký ức, nhắc nhở chúng ta phải biết trân trọng hiện tại và sống xứng đáng hơn mỗi ngày.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn