NGỌN ĐÈN TRONG ĐÊM LỬA
Tôi chưa từng nghĩ chiến tranh lại gần mình đến thế… cho đến một lần dọn lại căn gác cũ của ông nội.
Trong chiếc rương gỗ đã cũ, tôi tìm thấy một chiếc đèn dầu nhỏ. Nó không đẹp, thậm chí còn sứt mẻ ở phần miệng, nhưng được lau chùi rất sạch sẽ. Tôi mang xuống hỏi ông.
Ông nhìn chiếc đèn thật lâu, ánh mắt trầm hẳn đi.
“Thứ này… đã theo ông suốt những năm tháng chiến tranh.”
Tôi ngồi xuống bên cạnh, lặng im nghe ông kể.
Ngày ấy, ông là một chiến sĩ thông tin. Công việc của ông không trực tiếp cầm súng chiến đấu, nhưng lại vô cùng nguy hiểm: giữ liên lạc giữa các đơn vị trong điều kiện bom đạn dày đặc. Chiếc đèn dầu nhỏ kia chính là “người bạn” thân thiết nhất của ông trong những đêm hành quân.
“Không có điện, chỉ có ánh đèn leo lét này thôi… nhưng nó giúp tụi ông đọc được bản đồ, viết được mật lệnh, và quan trọng nhất là giữ vững niềm tin.”
Có những đêm, ông và đồng đội phải chui vào hầm, ánh đèn được che kín bằng tấm vải để tránh bị phát hiện. Bên ngoài, bom rơi rung chuyển cả mặt đất. Bên trong, họ vẫn kiên trì làm việc, từng dòng chữ được viết ra trong ánh sáng yếu ớt nhưng đầy quyết tâm.
Ông kể, có lần đơn vị bị đánh bất ngờ. Trong lúc hỗn loạn, ông vẫn kịp giữ lại chiếc đèn. Không phải vì nó quý giá, mà vì “mất nó là như mất đi một phần hy vọng”.
Tôi nhìn chiếc đèn trong tay, không ngờ một vật nhỏ bé như vậy lại chứa đựng cả một thời tuổi trẻ.
“Có người đã không kịp trở về…” – ông nói chậm rãi.
Những đồng đội của ông, những người từng cùng nhau ngồi dưới ánh đèn này, đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Họ ra đi khi ước mơ còn dang dở, khi tuổi xuân còn chưa kịp nở rộ.
Căn phòng bỗng trở nên yên lặng.
Tôi chợt hiểu, thứ ánh sáng từ chiếc đèn dầu ấy không chỉ là ánh sáng vật chất. Nó là biểu tượng của ý chí, của niềm tin và lòng yêu nước cháy bỏng.
Ngày hôm nay, chúng tôi được sống trong hòa bình, có điện sáng khắp nơi, có cuộc sống đủ đầy hơn. Nhưng có lẽ, chúng tôi lại dễ quên đi những giá trị mà thế hệ trước đã đánh đổi bằng cả cuộc đời.
Tôi đặt chiếc đèn lại vào rương, lòng thầm hứa sẽ không để những câu chuyện ấy bị lãng quên.
Bởi “thời hoa lửa” không chỉ là ký ức của quá khứ, mà còn là ngọn lửa cần được giữ gìn và truyền lại cho mai sau.



