Bài viết

Ngọn đèn trong đêm lửa

Bắc Ninh05/05/2026Phạm Thị Hiền (Trường Tiểu học Vô Tranh 2)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm ấy, chiến tranh lan đến ngôi làng nhỏ ven sông của An. Mới mười hai tuổi, nhưng An đã hiểu thế nào là những đêm phải vội vã chui xuống hầm trú ẩn khi tiếng còi báo động vang lên xé toạc màn đêm.

Bố An là bộ đội ngoài mặt trận. Mẹ em tham gia đội dân công hỏa tuyến. Trong căn nhà tranh nhỏ, chỉ còn An và bà nội sống nương tựa vào nhau.

Bà nội đã già, mắt mờ, nhưng tối nào cũng ngồi bên ngọn đèn dầu vá áo cho bộ đội. An ngồi cạnh học bài.

Một đêm mưa tầm tã, tiếng bom bất ngờ nổ dồn phía đầu làng. Cửa hầm trú ẩn bị đất đá lấp kín. Mọi người mắc kẹt trong bóng tối.

Trẻ con khóc thét. Người lớn lo lắng.

An chợt nhớ trong túi áo có chiếc bật lửa mẹ để lại. Em run run bật lên. Ánh lửa nhỏ nhoi lóe sáng.

Từ ánh lửa ấy, An châm vào ngọn đèn dầu bà nội mang theo.

Căn hầm sáng bừng lên.

Ánh sáng tuy nhỏ nhưng khiến mọi người bình tĩnh hơn. Các chú dân quân lần theo ánh đèn tìm được lối đào đất mở cửa hầm.

Khi mọi người thoát ra, trời vừa hửng sáng.

Bác trưởng thôn xúc động xoa đầu An:

– Cháu đã thắp sáng cả niềm tin cho mọi người.

Đêm ấy, An hiểu rằng giữa thời lửa đạn, đôi khi chỉ một ánh sáng nhỏ cũng đủ xua tan bóng tối.

Từ đó, em luôn giữ ngọn đèn dầu bên mình như một kỷ vật của những ngày hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn