Cựu chiến binh

Ngọn đèn trong đêm lửa

Một câu chuyện cảm động về tình đồng chí, lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng của người dân vùng Đồng Tháp trong những năm tháng kháng chiến ác liệt.

Đồng Tháp07/05/2026Trần Đỗ Minh Phúc (Xã An Phước)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ, vùng đất An Phước chìm trong khói lửa. Ban ngày, máy bay địch quần thảo, ban đêm pháo sáng rực trời như ban ngày. Nhưng cũng chính trong bóng tối ấy, những con người bình dị đã thắp lên những “ngọn đèn” của niềm tin và lòng yêu nước.

Ông Nguyễn Văn Hòa khi ấy mới tròn 19 tuổi, là một du kích trẻ của xã. Nhiệm vụ của ông và đồng đội là dẫn đường, tiếp tế lương thực và chuyển thư từ cho bộ đội chủ lực đang hoạt động trong khu vực.

Một đêm mưa tầm tã, ông Hòa nhận nhiệm vụ đặc biệt: đưa một cán bộ bị thương nặng vượt qua cánh đồng ngập nước để đến trạm quân y. Người cán bộ ấy là anh Trần Văn Lực, một chính trị viên đại đội, bị trúng mảnh đạn trong một trận càn trước đó.

Đường đi chỉ khoảng 5km, nhưng phải vượt qua nhiều chốt gác và vùng địch kiểm soát. Trời tối đen như mực, chỉ có ánh chớp lóe lên từng hồi. Ông Hòa dùng một chiếc đèn dầu nhỏ, che kín bằng tà áo, chỉ hé một khe sáng vừa đủ nhìn đường.

“Ánh đèn đó không chỉ để soi lối, mà còn là hy vọng,” ông Hòa kể lại sau này.

Hai người lội qua từng thửa ruộng, bùn ngập đến đầu gối. Có lúc phải dừng lại hàng giờ vì pháo sáng rọi xuống. Tiếng trực thăng vè vè trên đầu, tim ông đập thình thịch. Nhưng nhìn người đồng đội đang thoi thóp, ông lại cắn răng tiến bước.

Gần đến bìa rừng, bất ngờ một loạt đạn bắn xối xả. Địch phát hiện dấu vết. Ông Hòa lập tức tắt đèn, kéo anh Lực xuống một hố bom cũ, lấy thân mình che cho đồng đội. Đạn bay xé gió, đất cát văng tung tóe.

Sau gần một giờ nín thở, tiếng súng dần thưa. Ông Hòa lại thắp đèn, lần theo con đường mòn quen thuộc. Cuối cùng, khi trời gần sáng, họ cũng đến được trạm quân y.

Anh Lực được cứu sống.

Nhiều năm sau, trong một lần gặp lại, anh Lực nắm chặt tay ông Hòa và nói:
“Nếu không có ánh đèn đêm đó, chắc tôi đã không còn sống để gặp lại anh hôm nay.”

Ông Hòa chỉ cười hiền:
“Không phải ánh đèn của tôi, mà là ánh sáng của tình đồng đội, của lòng tin vào ngày đất nước hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn