Cựu Thanh niên xung phong

Ngọn Đèn Trong Đêm Lửa Đạn

Đây là câu chuyện hư cấu lấy bối cảnh những năm tháng chiến tranh ác liệt ở miền Nam Việt Nam. Qua lời kể của nhân chứng Nguyễn Văn Hòa, câu chuyện tái hiện tinh thần đoàn kết, lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng của những người dân nơi tuyến lửa.

Đồng Nai11/06/2026Nguyễn Thị Kim Yến (Đoàn Xã Định Quán)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Nguyễn Văn Hòa, sinh năm 1948 tại một vùng quê nhỏ ven sông. Đã hơn nửa thế kỷ trôi qua, nhưng ký ức về những năm tháng thời hoa lửa vẫn hiện lên rõ ràng như mới hôm qua.

Đó là mùa hè năm 1968. Quê tôi nằm gần một tuyến đường thường xuyên bị bom đạn cày xới. Ban ngày, tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời; ban đêm, những ánh chớp từ pháo sáng và tiếng nổ vọng về từ xa khiến cả làng không ai ngủ yên.

Trong làng có một cô giáo trẻ tên Lan. Dù trường học chỉ còn là mái tranh sơ sài với những bức tường đất loang lổ, cô vẫn đều đặn mở lớp cho lũ trẻ. Mỗi khi còi báo động vang lên, cô lại dẫn học sinh xuống hầm trú ẩn rồi tiếp tục bài giảng dưới ánh đèn dầu leo lét.

Một đêm mưa lớn, tin báo có một tổ y tế cần được tiếp tế thuốc men ở bên kia cánh đồng. Con đường duy nhất dẫn tới đó đã bị bom cày nát. Không ai biết liệu có thể đi qua an toàn hay không.

Nghe tin, nhiều thanh niên trong làng tình nguyện lên đường. Tôi khi ấy mới hai mươi tuổi cũng tham gia. Chúng tôi buộc những túi thuốc lên xe đạp, phủ lá ngụy trang rồi men theo các bờ ruộng trong đêm tối.

Giữa đường, tiếng động cơ máy bay bất ngờ xuất hiện. Cả nhóm vội lao xuống một hố bom cũ. Đất đá rung chuyển khi những tiếng nổ dội xuống không xa. Trong khoảnh khắc ấy, tôi nhìn thấy những gương mặt lấm lem bùn đất nhưng vẫn ánh lên sự quyết tâm.

Sau nhiều giờ di chuyển, chúng tôi đã tới nơi và bàn giao số thuốc kịp thời. Nhờ đó, nhiều người bị thương được cứu chữa. Khi trở về làng, trời vừa hửng sáng. Những tia nắng đầu ngày xuyên qua màn sương mỏng, chiếu lên những cánh đồng còn đọng nước mưa.

Nhiều năm sau chiến tranh, tôi vẫn nhớ hình ảnh ngọn đèn dầu trong lớp học của cô Lan. Giữa khói lửa và gian khó, ánh sáng ấy tượng trưng cho niềm tin rằng một ngày nào đó đất nước sẽ hòa bình, trẻ em sẽ được học tập dưới những mái trường khang trang, không còn phải nghe tiếng bom rơi.

Giờ đây, mỗi khi kể lại câu chuyện này cho con cháu, tôi luôn nhắc rằng những năm tháng thời hoa lửa không chỉ là ký ức về chiến tranh, mà còn là ký ức về lòng nhân ái, sự đoàn kết và niềm hy vọng không bao giờ tắt trong trái tim con người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ngọn Đèn Trong Đêm Lửa Đạn | Câu chuyện thời hoa lửa