Ngọn đèn trong đêm lửa đạn (1)
Đây là câu chuyện kể lại ký ức của ông Nguyễn Văn Thành về những ngày tham gia lực lượng thanh niên xung phong trên tuyến đường vận chuyển hàng hóa phục vụ kháng chiến. Trong hoàn cảnh bom đạn ác liệt, tình đồng đội và tinh thần kiên cường đã giúp mọi người vượt qua gian khó.
Ngọn đèn trong đêm lửa đạn
Ông Nguyễn Văn Thành nhớ mãi một đêm mùa mưa năm 1969. Khi ấy, ông mới 19 tuổi và đang làm nhiệm vụ cùng đội thanh niên xung phong trên một tuyến đường chiến lược. Đêm đó, mưa rất lớn. Những chiếc xe vận tải phải tranh thủ di chuyển trong bóng tối để tránh sự phát hiện của máy bay địch. Cả đội được giao nhiệm vụ dẫn đường và khắc phục những đoạn đường bị hư hỏng sau các đợt đánh phá. Khoảng nửa đêm, một trận bom bất ngờ trút xuống gần khu vực đơn vị đang làm việc. Đất đá tung mù mịt, nhiều đoạn đường bị cày xới. Khi tiếng bom vừa dứt, mọi người lập tức lao ra kiểm tra thiệt hại. Trong ánh đèn dầu leo lét được che kín bằng tấm vải tối màu, các thành viên trong đội nhanh chóng san lấp hố bom. Ông Thành kể rằng lúc ấy ai cũng mệt, quần áo ướt sũng vì mưa, nhưng không một ai bỏ vị trí. Mọi người động viên nhau bằng những câu nói giản dị: "Đường phải thông để xe kịp ra mặt trận." Đến gần sáng, đoạn đường đã được sửa chữa xong. Những đoàn xe tiếp tục lăn bánh an toàn. Nhìn ánh đèn xe khuất dần trong màn mưa, cả đội vỡ òa trong niềm vui vì đã hoàn thành nhiệm vụ. Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, ông Nguyễn Văn Thành vẫn nhớ rõ hình ảnh ngọn đèn dầu nhỏ bé giữa đêm tối. Với ông, đó không chỉ là ánh sáng soi đường mà còn là biểu tượng của ý chí, lòng dũng cảm và tinh thần đoàn kết của thế hệ thanh niên trong những năm tháng chiến tranh.



