Bài viết

Ngọn đèn trong đêm mưa

Tây Ninh08/05/2026Nguyễn Văn Mẫn (Đoàn xã Bình Thành)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa mưa năm ấy, căn cứ của Tiểu đoàn 307 nằm sâu trong vùng tràm nước. Đêm xuống lạnh buốt, mưa rơi lộp bộp trên mái lá. Giữa ánh đèn dầu leo lét, Lê Văn Hổ đang vá lại chiếc áo cho một chiến sĩ trẻ.

Người lính ngại ngùng nói:

— “Anh là trung đội trưởng mà còn làm việc này sao?”

Ông cười hiền:

— “Ra trận thì là chỉ huy, còn lúc nghỉ thì mình là anh em.”

Chính vì vậy mà ai trong đơn vị cũng quý mến ông.

Những ngày sau đó, đơn vị nhận nhiệm vụ đánh chặn một cuộc càn lớn. Trước giờ xuất phát, ông đi từng tổ động viên chiến sĩ. Ông không nói điều gì lớn lao, chỉ căn dặn:

— “Cố giữ mình để còn ngày về với má, với quê hương.”

Trận đánh diễn ra vô cùng dữ dội. Khi một mũi chiến đấu bị địch áp sát, ông dẫn đầu tổ phản công để bảo vệ đồng đội rút lui.

Trong khói súng dày đặc, người ta vẫn nghe tiếng ông hô lớn:

— “Giữ vững vị trí!”

Ông hy sinh vào tháng 10 năm 1959. Sau này, nhiều đồng đội kể rằng, giữa những năm tháng tối tăm nhất của chiến tranh, ông giống như ngọn đèn nhỏ nhưng luôn giữ cho mọi người niềm tin và hơi ấm tình đồng đội.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn