ngọn đèn trong đêm mưa
Năm 1968, khi chiến tranh đang diễn ra ác liệt, Trần Thị Lan mới mười chín tuổi. Bà cùng nhiều thanh niên trong làng tham gia đội dân công, chuyên gùi gạo và thuốc men qua những con đường rừng để tiếp tế cho bộ đội.
Năm 1968, khi chiến tranh đang diễn ra ác liệt, Trần Thị Lan mới mười chín tuổi. Bà cùng nhiều thanh niên trong làng tham gia đội dân công, chuyên gùi gạo và thuốc men qua những con đường rừng để tiếp tế cho bộ đội.
Một đêm mưa lớn, con đường đất trên sườn núi trở nên trơn trượt và tối đen như mực. Đoàn dân công phải đi trong im lặng vì máy bay có thể phát hiện bất cứ lúc nào. Mỗi người chỉ được che một chiếc đèn dầu rất nhỏ, ánh sáng yếu ớt vừa đủ soi lối đi.
Khi đoàn đến một khúc cua hẹp bên sườn núi, tiếng máy bay bất ngờ vọng lại từ xa. Cả đoàn vội tắt đèn và tìm chỗ ẩn nấp. Trong bóng tối và tiếng mưa rơi dày đặc, nhiều người bắt đầu mất phương hướng.
Lúc đó, một cụ già trong đội – người được mọi người gọi là bác Tư – lặng lẽ thắp lại chiếc đèn dầu của mình. Bác giơ cao ngọn đèn, đứng sát vào vách núi để ánh sáng chỉ chiếu xuống con đường nhỏ phía dưới.
Ánh đèn nhỏ run rẩy trong mưa nhưng đủ để từng người một bám theo mà đi qua khúc đường nguy hiểm. Khi cả đoàn đã sang được bên kia, bác Tư mới tắt đèn.
Nhiều năm sau, mỗi khi kể lại câu chuyện ấy, bà Lan vẫn nhớ rõ hình ảnh ngọn đèn nhỏ giữa đêm mưa rừng. Bà nói rằng trong thời hoa lửa, đôi khi không phải những điều lớn lao, mà chính những hành động giản dị như vậy đã giúp con người vượt qua sợ hãi và tiếp tục bước đi.


